Giữa Sài Gòn ồn ào náo nhiệt ta lại cô đơn. Ta cô đơn trong chính tâm hồn mình, trong những giấc mơ, trong cả khi ta cười… Ta cũng không nhớ nó hiện hữu trong mình từ bao giờ nữa. Từ tuổi thơ sóng gió, hay từ khi ta gặp em? Cũng đã mấy năm rồi em nhỉ, ta vẫn cứ giữ mãi tình cảm không đâu, không có lối thoát này. Ta cũng không nhớ đã bao nhiêu lần mình quyết tâm quên em, bao nhiêu lần ta đau khổ. Vậy mà gặp lại… ta bàng hoàng nhận ra ta vẫn còn yêu và yêu em quá nhiều. Em hững hờ, ngượng ngùng, có thể em ghét ta… tim ta đau nhói… kỷ niệm cũ trở về nguyên vẹn… Có lẽ nếu đứng lâu ta sẽ khụy xuống. Ta trở về với men rượu say, với khói thuốc mờ đục… Ta suy sụp…
Chiều nay Sài Gòn đổ mưa… Cụ già hôi tanh, da bọc xương với cây gậy khập khiễng từng bước cầm xấp vé số trên tay… nước lênh láng… cụ chơi vơi… Có lẽ không ai dám động đến cụ. Ta dìu cụ về căn phòng tối đen, cô độc… Chiều nay café… đứa bạn gái bất ngờ tiết lộ mình bị “les” … tâm tình… Ánh mẳt trong veo như chính tâm hồn của đứa bé, trong tay bà mẹ trẻ nằm trên vỉa hè cứ ám ảnh mãi trong ta…
Ta vẫn đang yêu em và đợi chờ một ngày... ta sẽ quên em
Ta như người trong cơn ác mộng được trở về thực tại, ta thấy mình thật ngốc. Quanh ta còn có biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh mà họ vẫn sống tốt. Còn ta, vốn tự hào về hiểu biết của mình lại thật ngu ngốc. Ta chợt bật cười khi nhẩm lại câu hát mà ta tâm đắc “Ngày xưa đôi ta thường hay mơ vì ngày mai có em cuối đường, em là nàng công chúa đợi chờ anh một đời rêu phong”. Ừ em là nàng công chúa nhưng ta không phải là hoàng tử. Em không thuộc về ta. Và hôm nay tận sâu trong đáy lòng mình ta cầu chúc em được hạnh phúc. Ta vẫn đang yêu em và đợi chờ một ngày… không phải đợi chờ ngày em sẽ yêu ta mà đợi chờ ngày ta sẽ quên em...
Ta hi vọng cuộc sống bận rộn phía trước sẽ cuốn ta đi, và rồi ta sẽ quên được em.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét