a
23 thg 8, 2013
24 thg 6, 2013
16 thg 5, 2013
Lệ ngàn thu-Trích:”Quay Lưng”-p1
Lệ ngàn thu
Trích:”Quay
Lưng”-p1
Một buổi chiều thu đầy hoa và
gió,tôi trở về với niềm đam mê,khát khao được tự do bởi cuộc sống này cái nét đẹp
trong con người đã dần phai mờ rồi.Em cứ đi và đừng bao giờ ngoảnh đầu lại nữa
vì khi em ngoảnh lại làm tôi lưu luyến không muốn lìa xa.Giờ đây tôi chỉ mong
em được hạnh phúc,vui vẻ bên người mà em đã chọn dẫu biết rằng ở phương xa vẫn
còn sự nhớ nhung đến lạnh lùng.
Sao mà ngày ấy chúng ta lại
ngây thơ thế nhỉ.Ngay từ lần gặp đầu tiên đã có cảm giác thân quen,gần gũi đến
lạ thường.Rồi tôi đã yêu em từ khi nào không biết nữa.Lúc đó sao mà hạnh phúc đến
vậy,cảm thấy mình vừa nhận được thứ tình cảm ấm áp mà chan chứa lòng yêu
thương.Nụ cười,ánh mắt của em làm tôi ngày nhớ,đêm mong chỉ muốn gặp em,chỉ
được nhìn thấy em cười là tôi thấy mình thật hạnh phúc.Nhưng điều mà tôi hạnh
phúc nhất là khi được ôm em vào lòng,được cảm nhận hơi ấm của em qua nhịp đập của
trái tim.Khoảnh khắc đó thật ngắn ngủi nhưng với tôi thế là đủ rồi.Và giờ
đây,qua bao năm tháng tôi lại được cảm nhận cái ôm đó nhưng không phải ôm em mà
là người khác.Ôm em ngày xưa vẫn có gì khác biệt với hiện tại,dường như cảm
giác đó đã ăn sâu vào tim tôi ấy.Tôi cảm nhận cái ôm hiện tại như ngày xưa tôi
ôm em vậy và đã trỗi dậy trong tôi lòng yêu thương,nhớ nhung một ai đó mà
chưa thể nói lên lời.Dường như con tim tôi đã tỉnh giấc sau bao năm ngủ mê
trong nỗi ưu phiền.
Giờ đây em đã khác,đã có cuộc
của riêng mình,còn tôi thì vẫn thế vẫn nhớ về em nhưng tình cảm đó không phải
là tình yêu nữa mà là tình cảm của người bạn dành đến một tri kỉ.Tình yêu ngày ấy
tôi dành cho em giờ đây sẽ dần bay theo cơn gió để đến những miền đất mới với
nhiều cái mới.Những thử thách đang đợi tôi ở phía trước,tôi sẽ đi, đi mãi cho đến
khi gặp được người hiểu được tâm tư,tình cảm cũng như biết chia sẻ khó khăn
cùng tôi,cùng nhau vượt qua sóng to gió lớn để cập đến bến bờ hạnh phúc.
Trong cái đêm buồn giá rét,em gặp
tôi với ánh mắt đượm buồn,tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với em nhưng tôi
cố gắng lắng nghe em nói.Bỗng em nhìn tôi và nước mắt em rơi,tôi ôm em vào lòng
bằng tất cả hơi ấm tình thương của mình.Rồi tôi giật mình khi nghe em nói nhẹ
nhàng trên bờ vai
tôi:
-Anh
ah!Mình dừng lại nhé,tình yêu của chúng mình chưa đủ lớn,em không có can đảm vượt
qua nhiều sóng gió.”
Em ngừng lời mà lòng tôi chết lặng,tôi
chưa kịp nói gì thì tôi thấy em khóc to hơn và ngày càng ôm chặt lấy tôi giữa
ánh đèn mờ nơi con phố vắng.
Tôi cũng ôm em chặt hơn và lấy hết
sức can đảm nói với em:
-Tại sao em lại không muốn tiếp tục tình yêu này,em cho anh
một lý do đi,hay là anh đã làm gì làm em không vui...
Em không nói gì và chỉ khóc thôi,nước mắt
em thấm đẫm trên bờ vai tôi và dường như tôi cảm nhận được con tim mình đang
đau đớn,xót xa mà không thể nói ra thành lời.Nhưng rồi tôi cũng đã nghe thấy em
nói trong nghẹn ngào:
-Không phải do anh không tốt đâu,anh đừng
hỏi thêm nữa,em không thể nói được,mong anh hãy tha thứ cho em và đừng nói gì
thêm nữa,hãy để em được ở bên anh đêm nay”.
Tôi không hiểu tại sao nữa,rồi
nước mắt tôi rơi nhạt nhòa trên bờ vai em,tôi hôn lên mái tóc em như một điều
ao ước được là của em mãi mãi.
Một đêm lạnh giá rét chỉ có em và
tôi đứng lặng câm dưới ánh đèn mờ của đường phố.Tôi dắt em đi qua các con phố,lên
những chỗ mà trước đây tôi và em đã từng có những ngày tháng vui vẻ,hạnh
phúc.Em và tôi đều im lặng dắt tay nhau đi ngắm cảnh đêm đầy những u mê,ảo tưởng
vì tôi biết ngày mai tôi không còn được đi bên em mỗi ngày nữa.Tôi và em dừng lại
phía chân cầu ngồi lại ngắm nhìn thành phố với những ánh điện đủ màu sắc mà tôi
và em chỉ còn một màu u ám,xám xịt lại.Tôi vẫn nắm chặt tay em không nói được
lên lời.Thật không ngờ khi tôi lên tiếng thì em cũng lên tiếng và nói như tôi vậy:
-Anh yêu em nhiều lắm (Em yêu
anh nhiều lắm)!.
Em nhìn tôi mà rưng rưng nước mắt,em
ngả đầu vào lòng tôi mà tâm trạng đầy những bối rối,xuyến xao.Tôi và em nói
chuyện rất nhiều về cuộc sống sau này và làm sao để mà quên đi những gì mình đã
có với nhau.Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu lý do tại sao em lại bỏ lại tôi một mình
giữa đại ngàn xa xôi.Nhưng tôi hiểu rằng chắc em có chuyện khó nói lên không thể
nói ra thành lời,tôi biết em nói ra điều này em còn đau khổ hơn tôi gấp trăm
ngàn lần.Em đã dũng cảm nói ra được nhưng trong lòng em chưa chắc đã mạnh mẽ đến
vậy,vì tôi hiểu em quá mà.Rồi sẽ có ngày tôi sẽ biết được lý do này thôi,nhưng
giờ thì hãy để cho em có được tâm trạng thoải mái nhất.Trong lúc tôi im lặng
suy nghĩ về điều đó thì em đã lên tiếng:
-Anh ah...anh hãy tìm cho mình một người tốt
hơn em nhé,hãy yêu cô ấy như anh đã yêu em vậy và còn yêu tha thiết hơn nữa
nhé.Hãy quên em đi,em không xứng đáng có được tình yêu của anh.Dứt lời tôi thấy
nước mắt em rơi mà tôi thì không thể làm gì.
Một cái sự thật đau đớn đến tê dại lòng
người.Không để em phải bận tâm thêm nữa,tôi cũng lên tiếng:
-Em ah...anh hiểu em có lý do khó nói chứ anh
biết em còn yêu anh rất nhiều và anh cũng vậy.Nhưng cuộc sống này không dành
riêng cho một thứ tình cảm mà còn nhiều yếu tố khác.Em đã can đảm nói ra được
điều đó là em đã suy nghĩ và khóc rất nhiều.Dù thế nào thì anh vẫn vậy,sẽ đợi
em được hạnh phúc thì anh mới ra đi,khi nào cần anh hãy alo cho anh,anh sẽ cùng
em chia sẽ mọi buồn vui trong cuộc sống.
Em khóc mà không thành tiếng nữa,chỉ biết ôm
tôi chặt hơn thôi,dường như em có cảm giác đang gây ra lỗi lầm gì lớn cho tôi
chăng?Hajz...dù sao tôi cũng tôn trọng quyết định của em,tôi sẽ đợi em cho đến
khi em không cần tôi nữa thì tôi sẽ lặng lẽ chìm vào quên lãng mà em không phải
bận tâm thêm nữa.Chúng tôi ngồi bên cạnh nhau cho đến gần sáng và nói chuyện rất
nhiều,tôi thấy em tiều tụy đi nhiều,thương em nhiều lắm đó nhưng giờ hãy cố cất
dấu nó trong tận đáy lòng.
Một ngày mới đã đến,tôi đưa em về
trong sự đớn đau về tinh thần,tôi sợ sự im lặng này quá vì chỉ làm cho sự nhung
nhớ không nguôi thôi.Em và tôi tạm biệt nhau để trở về với cuộc sống của riêng
mình.Hãy sống tốt khi không có anh ở bên cạnh nhé !!!
Tôi bước từng bước trên con phố đầy
tiếng xe cộ lườm lượp qua lại nhưng tinh thần tôi đang lang thang tận nơi nào ấy
đến khi va vào người đi trên vỉa hè lúc nào không biết.Tình yêu của tôi dành
cho em như thứ tình yêu xây trên cát,làm sao giữ khi sóng cứ xô hoài,thứ tình cảm
mong manh đó đã làm tôi phải buồn,phải nếm vị đắng chát mà tôi chưa từng nghĩ tới.Buồn
thì buồn lắm khi em ra đi mà không cần tôi nữa,tại sao em ra đi để cho tôi tự hỏi
chính mình những câu hỏi ngớ ngẩn như thế,nhất là từ khi em ra đi tôi nghĩ mình
có lên tiếp tục yêu ai nữa để quên em.Tôi sợ,sợ một ngày nào đó tình cảm của
tôi lại tan vỡ như những con sóng khi người ta lại ra đi như em đã từng ra
đi.Giờ thì tình cảm của tôi như thất lạc trong nhưng con sóng mà không có đích
vậy..
Bản thân tôi giờ tự hỏi đã làm gì
sai để em ra đi,nhưng đến giờ qua bao nhiêu năm tháng mà tôi vẫn chưa tìm được
lý do tại sao lại như vậy.Trái tim tôi cứ mơ mộng về em,cứ nhớ về hình bóng năm
xưa đã làm tôi ngày đêm thao thức.Nhưng giờ những điều đó đã là quá khứ rồi,em
giờ đây đã khác xưa rất nhiều,tôi không thể nhận ra hình bóng ngày xưa ở trong
em nữa.Dù sao thì cũng đành chấp nhận thôi vì thời gian sẽ làm cho mọi thứ thay
đổi và em cũng vậy.Em mang đến cho tôi một tình yêu bất ngờ tràn ngập hạnh phúc
nhưng cũng nhanh chóng mang đi mà lòng tôi đau nhói,trái tim như nghẹn đắng lại
khi cảm nhận được sự thật thật phũ phàng.
Dẫu sao thì những kỉ niệm đó đã là
quá khứ và giờ tôi chỉ còn biết cầu chúc em luôn được vui vẻ,hạnh phúc trong cuộc
sống.Tôi sẽ vẫn sống tốt để trải nghiệm cuộc sống với những niềm vui mới.”
Em ah! Có một sự thật sẽ
không bao giờ thay đổi là anh chưa bao giờ hối hận khi yêu em!”
Anh sẽ đợi em vì anh biết lý do em bỏ anh
không phải là do chúng ta.Hãy sớm mang về hạnh phúc cho anh em nhé !!! Yêu em
thật nhiều.....
_*_ To be continued _*_
Phone:0984296837
Facebook: Tiểu Bạch Long
Lặng thầm -Trích:”Quay Lưng”-p2
Lặng thầm
Trích:”Quay
Lưng”-p2
Buổi sớm mai thức dậy với làn gió
hơi xe lạnh chan hòa cùng ánh nắng lẻ loi báo hiệu một ngày mới đã đến với bao
tâm trạng,cảm xúc nghẹn ngào mà tôi phải đối mặt.Vậy là lại thêm một lần nữa
tôi được cảm nhận thế nào là hạnh phúc,thế nào là đau khổ trong tình yêu.Nhiều
lúc mình tự hỏi lòng mình tại sao lại như vậy nhưng mà chỉ nhận lại sự im lặng
đến vô hình,vô cảm.Và từ đây tôi lại trở về với chính bản thân mình với sự lạnh
lùng của con tim.Chỉ còn cô đơn mình tôi trong màn đêm với cơn mưa ngồi nhớ ai.Tôi
lại chìm vào giấc ngủ bình yên,bỏ lại sau lưng tất cả,không muốn suy nghĩ về em
nữa để tâm hồn tôi được thanh thản.
Tình yêu đến với tôi thật tình cờ đầy bất
ngờ mà lạ lùng nhưng đi cũng thật nhanh chóng,nếu nhắm mắt lại và mở mắt ra thì
tưởng như đó như là một cơn gió cô đơn đến sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của tôi rồi
lại nhanh chóng cất bước ra đi âm thầm, lặng lẽ.Để rồi một mai tôi ngoảnh mặt
nhìn lại thấy đã không còn em bên cạnh,không còn được nhìn em vào mỗi buổi sáng
khi em thức dậy nữa.
Đúng là ở đời ai đoán được chữ “ngờ”,sự thật
luôn phũ phàng như vậy mà,luôn làm ta phải khổ đau.Nhưng cũng tốt để cho chúng
ta trưởng thành hơn mỗi khi phải vấp ngã.hajz…
Nhớ lại những ngày đầu tiên gặp
em,tôi cũng chả có chút tâm tư nào,không chút suy nghĩ nào xa xôi hơn.Nhưng rồi
chợt tôi nhận ra mình đã thay đổi cả tâm tư,tình cảm khi tôi nhìn kĩ ánh mắt của
em.Khi tôi nhìn kĩ em tôi đã thấy ánh mắt ngày xưa đã xuất hiện trước mặt tôi
làm con tim tôi trỗi dậy sau bao năm chìm đắm trong im lặng.Tôi đã mỉm cười khi
một lần nữa được nhìn thấy hình bóng ngây thơ trong mắt em,như ngày tôi đã yêu
em vậy.Vẫn ánh mắt ấy,vẫn nụ cười ấy nhưng người thì đã thay đổi,người đứng trước
mặt tôi là một người hoàn toàn xa lạ nhưng mà sao tôi lại có cảm giác gần
gũi,thân thương đến vậy.Tình yêu trong tôi đã thức giấc sau bao năm chìm đắm
trong giấc ngủ bình yên .Và rồi tôi đã yêu em từ khi nào không biết nữa,nhưng
mà tôi chưa thể nói cho em được vì mỗi khi nhìn vào ánh mắt em tôi lại nhớ lại
hình bóng xưa khi được ở bên cô ấy.Đó là quãng thời gian thật êm đẹp,thật hạnh
phúc với tôi mà tôi chưa thể quên được.Nhiều lúc tôi tự hỏi lòng mình đang nghĩ
gì nữa,sẽ làm gì bây giờ.hajz…nhưng mà tìm câu trả lời ở đâu đây…
Tình yêu đó như một kỉ niệm khó quên,để rồi
một hôm tôi nhận được tin em lên xe hoa.Tôi lại mỉm cười và lắc đầu, tất cả như
một giấc mơ vậy. Tôi chỉ còn biết cầu chúc em được vui vẻ,hạnh phúc bên người
đem lại tiếng cười,cho em cuộc sống ấm no tràn đầy tình yêu thương.Trong ngày
em lên xe hoa tôi đã hơi có chút buồn bã,muốn được yên tĩnh thì ánh mắt đó lại
xuất hiện trước mặt tôi,ngồi cùng nhau và chia sẻ cùng nhau những dòng tâm sự.Tôi
cũng hơi run khi nói ra câu muốn ôm em để cảm nhận tình yêu xưa khi tôi đã ôm
em và goobye tình yêu đầu của tôi.Tôi cảm nhận sự ấm áp khi được ôm em mà không
phải là cái ôm em ngày xưa nữa,một cảm giác thân quen mà cũng rất lạ lùng.Và
cũng từ hôm đó tôi đã yêu em,yêu em đến hết mình,mong ngày nào cũng được đánh
thức em mỗi khi em thức dậy để được nhìn thấy em-tình yêu mới của tôi.Những
ngày tháng vui vẻ đó với tôi thật ý nghĩa biết bao,đã đem lại niềm tin,sức sống
và khát vọng.Em cười,em nói làm tôi thấy ấm áp vô cùng như những ngày đầu tiên
tôi biết yêu vậy.hjhj…
Nhưng rồi tôi đã phải đối diện với một thử
thách thật đau lòng mà chưa bao giờ tôi dám tin.Tôi phát hiện ra em đã lừa dối
tôi,em vẫn còn lưu luyến người yêu cũ,em vui vẻ đi bên người ta bỏ mặc tôi giữa
cái không gian lạnh lẽo đến tê tái lòng người.Em coi tôi như một trò chơi-một
trò đùa của thế gian mà chỉ có tôi mới ngốc nghếch như vậy.Tôi đã bị sốc khi đã
biết được sự thật đó,tôi chạy thật nhanh ra chỗ tôi buồn khi nhớ về chuyện xưa
cũng là nơi em cho tôi cảm nhận sự ấm áp.Tôi đã khóc,khóc thầm như một đứa trẻ
con vậy,và lại nghĩ rằng đó không phải là sự thật.Nhưng càng nghĩ càng thấy đau
đớn đến tột cùng mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.Tôi đã bị tổn thương về
tình cảm nhưng có ai có thể thấu hiểu được đây.Cảm giác tình yêu như bị chôn
vùi dưới vực thẳm,tình cảm như bị đắm chìm dưới đáy đại dương,”thật là đau khổ”.Và
lúc đó tôi sẽ đối mặt với em thế nào đây,nhìn em bằng ánh mắt nào đây,sẽ giả vờ
như không có chuyện gì xảy ra sao.Cuối cùng tôi quyết định về quê suy nghĩ cho
tâm trạng được yên tĩnh.Tôi nhắn tin nói chuyện với em và nói tôi đã yêu em rất
nhiều,em cũng nói đã yêu tôi nhưng mà em không dám đón nhận tình cảm của tôi nữa
vì em không xứng đáng có được tình yêu đó.Lúc đó tôi lấy hết can đảm của mình để
nói muốn làm lại từ đầu với em,sẽ cùng nhau vượt qua mọi sóng to,gió lớn để cập
đến bến bờ hạnh phúc.Em đã lưỡng lự nhưng rồi tình yêu của tôi đã cảm hóa được
trái tim em làm em đồng ý và lúc đó tâm trạng của tôi cũng vơi đi phần nào
nỗi buồn trước đó.Rồi tôi lại gặp em như những ngày bình thường,tôi luôn gần
gũi em,quan tâm em để em quên đi quá khứ của mình rồi nghĩ về tương lai sáng sủa
hơn.Thời gian đó với tôi thật có ý nghĩa,làm tôi có lòng tin sẽ có được em
nhưng mà em chưa nói được câu yêu tôi thành lời.Em vẫn còn do dự về những gì đã
gây ra cho tôi.Tôi sẽ chờ,chờ đến khi nào em thực sự thuộc về tôi và nói với
tôi rằng:”EM CŨNG RẤT YÊU ANH”.Trong khoảng thời gian đó tôi luôn bên em,lo lắng
cho em,mong em luôn được vui vẻ và cảm nhận được tình yêu của tôi.Đó là khoảng
thời gian ấm áp với cả tôi và em.Tôi mỉm cười vì điều đó và hy vọng mọi chuyện
sẽ tốt đẹp như mình mong muốn.
Nhưng rồi quãng thời gian vui vẻ,êm
đẹp đó bỗng vụt tắt trong một câu nói:”MÌNH LÀM BẠN NHÉ”.Câu nói đó làm tim tôi
như chết lặng,cổ họng như nghẹn đắng lại vì sự thật này.Tình yêu trong tôi đã
bùng cháy trong một khoảnh khắc nhưng cũng nhanh chóng tắt lịm đi trong một
phút giây nghẹn ngào.Không gì có thể diễn tả nổi tâm trạng của tôi lúc đó nữa,thật
là đắng cay đến xót xa.Cuộc tình này tôi đã trao cho em mà sao em lỡ cợt
đùa,nói yêu tôi làm chi để cho ngày đêm tôi thao thức,mong nhớ.Hôm đó tôi buồn
lắm,tôi rủ cô em kết nghĩa đi uống rượu giải sầu nhưng càng uống càng không
say,như nhạc sĩ Lam Phương có câu:”Đời vắng em rồi say với ai”.Tôi chạy ra ban
công trên tầng 3 và cho lòng được thanh thản, thoải mái.Sau đó tôi quay lại trò
chuyện với cô em tràn ngập sự căng thẳng,chỉ thấy sự im lặng đến lạnh lùng.Tôi
cũng im lặng và chỉ biết uống rượu cho thật say để quên hết muộn phiền mà tôi
phải đón nhận trước đó.E gái đã khuyên tôi không uống nữa nhưng tôi biết làm gì
bây giờ chứ, mà chỉ thấy đau đớn không thể nói lên thành lời,hai tay đang bóp
chặt lấy chén rượu mà đành bất lực trước sự thật phũ phàng đầy ngang trái.Em gọi
cho tôi và tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh để mỉm cười để em không phải suy nghĩ
gì về tôi nữa.Tôi lại trở lại với chén rượu cay cay mà tê tái lòng người,lại uống
thêm chút nữa và mong sao quên hết những gì xảy ra ngày hôm nay.Sau ngày hôm
nay tôi sẽ không còn có em nữa,không được cùng em cười nói vui vẻ và cùng em ngắm
những vì sao trên trời mà trước đây tôi và em cùng ngắm cho đến khuya. Nghĩ
đến những điều đó mà tôi thấy đau khổ vô cùng nhưng mà biết làm sao đây khi mà
thêm một lần nữa người mà mình yêu thương lại ra đi không lời biệt ly.Đã hai lần
tôi phải nếm chén đắng vì tình yêu,thử hỏi tôi còn dám yêu đương gì nữa
đây.hajz…Tôi thấy mệt mỏi rồi,muốn dừng cuộc chơi thôi ! Và từ nay dù là vui
hay khổ đau,dù hạnh phúc hay nỗi sầu thì người tôi tìm đến là chính bản thân
tôi,sẽ là như vậy mà…
Giờ đây tất cả đã kết thúc
thêm lần nữa,tôi sẽ trở về sự lạnh lùng trong tình yêu như trước đây tôi đã từng
làm vậy.Tôi sẽ coi tình yêu mới này như một kỉ niệm nữa - một kỉ niệm không thể
nào quên.Tôi sẽ không trách em đâu mà tôi tự trách bản thân mình đã quá ngốc và
dại khờ đến ngu ngơ.Tôi sẽ không để em nhìn thấy vẻ mặt tôi buồn nữa đâu mà
luôn tươi cười khi gặp em.Những giọt nước mắt của tôi đã cạn khô vì em rồi,nước
mắt còn lại là sự hạnh phúc,tự hào và sung sướng thôi. Sẽ lại thêm một lần nữa
tôi mỉm cười khi em ra đi,tôi sẽ lại cầu chúc em được vui vẻ,hạnh phúc bên người
mà em đã chọn dù ở phương xa vẫn có một bóng hình nhớ về em.Sau này tôi sẽ luôn
cười khi gặp lại em để em cảm thấy tất cả mọi chuyện luôn được như em mong muốn.Tôi
sẽ dần quên em,dần quên đi tình yêu mới với biết bao đau khổ,âu lo mà cũng có
những khoảnh khắc vui vẻ,hạnh phúc.Em quay lưng đi và đừng ngoảnh mặt nhìn tôi
nữa,vì khi em ngoảnh lại tôi sẽ lưu luyến,đau đớn đến tột cùng như không muốn
chia ly.Buồn lắm vì sẽ có những đêm tôi vô vọng,một mình lạc bước ở trên phố giữa
mùa đông mà không còn hình bóng em cùng đi ăn kem nữa.Vậy mà cứ tìm hình bóng một
người thân quen vô cùng dù lòng vẫn biết em sẽ không bao giờ trở về bên tôi nữa.Mà
niềm hạnh phúc của tôi cứ lênh đênh như những con sóng giữa biển khơi,cứ vào bờ
thì sóng vội vàng vỡ ra tan tành giống như là em vội vàng ra đi mà không cần
tôi nữa và phải đến bao giờ có thể tìm được một bến yêu thương đây.Đại dương
kia bao la là nơi cho tôi gửi gắm lòng mình vào những cây san hô,những đám rong
biển,nhưng đàn cá bơi tung tăng mà không chút ưu tư,vấn vương.Cuộc đời tôi sẽ
im lặng như vậy đó,sẽ chìm dần vào quên lãng như tôi chưa từng đến và gặp em vậy.Cuộc
đời sẽ chẳng cần yêu cứ vậy mà vui thôi.Vì sao ngoài kia mưa cứ rơi mãi mà em vẫn
không trở lại,để mình tôi ngồi đây trông ngóng em đêm từng đêm.Tôi đi trong làn
mưa tìm em mà chỉ thấy những giọt mưa rơi trên bờ môi,hõm má đến vô vọng.Từng hạt
mưa rơi xuống làm vỡ tan cõi lòng,mang theo bao niềm đau gửi đến bóng hình
ai.Vì sao mưa rơi mãi trong đêm tối mà tôi vẫn mong chờ,chờ hoài một hình bóng
mãi mãi không quay trở về...
Thời gian sẽ hàn gắn vết thương lòng để rồi một mai trái tim tôi hoàn toàn được bình phục trở lại và sống cuộc sống vui vẻ,hạnh phúc.hjxhjx…
“Ngồi một mình tôi chỉ muốn khóc
Nhưng khóc rồi nỗi nhớ lại vây quanh
Tôi muốn khóc những đêm dài vô tận
Lòng ngậm ngùi khi nhớ đến ngày xưa”.
“Hãy dành cho nó một niềm tin và hy vọng rằng điều đó sẽ trở
thành hiện thực”!
_*_“Goobye My Love”_*_
”Em ah,với thế gian em chỉ là một người nhưng đối với một
người em là cả một thế gian”!
_*_ To be continued _*_
Phone:.0984296837
Facebook: Tiểu Bạch Long
Lời tâm sự của kẻ điên cuồng - Trích:”Quay Lưng”-p3
Lời tâm sự của kẻ điên cuồng
Trích:”Quay
Lưng”-p3
Hajz…một ngày nữa lại đi ngang qua
cuộc sống của mình với biết bao nỗi ưu phiền,sự đau đớn như bóp nghẹt con tim.sẽ
cố gắng vượt qua nỗi đau này và cho mình một cuộc đời mới tốt hơn!
Cảm ơn em,anh sẽ cố gắng mà,anh sẽ
nhanh chóng vượt qua nỗi đau về tinh thần để yêu bản thân mình hơn,sẽ không để
nó phải đau khổ nữa.Sẽ là như vậy mà,hjxhjx
Trong lúc thất vọng nhất vẫn còn người
bên cạnh tôi an ủi,động viên và cho tôi được những lời khuyên chân thành:”Mọi
chuyện đã xảy ra rồi coi đó như là trong giấc mơ - một giấc mơ sẽ không bao giờ
tỉnh và sẽ quên đi dù điều đó thật khó nhưng a cố vượt qua mọi chuyện nha,coi
đó là một kỉ niệm đẹp khó quên nha.hjhj mọi chuyện sẽ tươi sáng thôi mà hãy cố
lên nha a”!
Đừng cố níu kéo hay ảo tưởng về một
cuộc tình không thể như mình đã từng mong muốn….quên đi a!!!!!!!.Tình cảm là thứ
cho đi mà chưa chắc đã nhận được gì mà,chỉ thấy sự im lặng đến tê tái lòng người.
Cứ cố yêu thương một người mà mình
biết trước là không thể và giờ nhận lại được gì.Sự đau khổ,sự thất vọng tan nát
cõi lòng mà người con gái ấy chỉ một thời gian ngắn nữa sẽ cất bước ra đi cùng
một người khác xa a,quên a,mà khi gặp lại thì biết phải làm sao đây??phải quên
thôi..quên em như ngày em chưa từng xuất hiện..biết làm gì hơn là mỉm cười chúc
cho e hạnh phúc bên người e đã chọn mà người ấy không phải là a!!!
Em hãy cứ cất bước ra đi và đừng
bận tâm gì về anh nữa.anh sẽ vẫn sống tốt,sẽ luôn mỉm cười khi gặp lại em,xem như
chúng ta là nhưng người bạn thân thiết vậy.Dù là bây giờ anh chả biết phải làm
sao?Cuộc đời của anh trôi nổi như vậy đó,sẽ phải đợi đến bao giờ anh mới có thể
tìm được bến yêu thương của lòng anh,sẽ cùng anh vững bước trên con đường đầy
chông gai.Anh sẽ nhớ những phút giây khi được ở bên em và coi đó là một kỉ niệm-một
kỉ niệm mà anh không thể nào quên được.Em hãy cứ ra đi và đừng ngoảnh mặt luyến
tiếc thứ gì đó vì ở nơi đây anh vẫn sống vui vẻ như em đã từng cầu chúc cho anh
vậy.
E ah!!!Cứ mỉm cười mà cất bước đi nhé
không phải suy nghĩ bận tâm về một người cũng chỉ ngang qua cuộc đời của e…anh
sẽ không khóc nữa đâu hay chỉ là cố gắng không khóc nữa.xin..dừng lại anh không
muốn khóc thêm 1 lần nào nữ,.khóc như cái ngày định mệnh ấy..em..chính e đã làm
tan nát trái tim a..anh khó... khóc trong đau đớn...nước mắt anh rơi trái tim
anh thổn thức..
Anh biết anh dại khờ mà yêu em đến ngu
ngơ nhưng anh không hề hối hận vì điều đó mà anh chỉ hối hận vì đã không thể có
được trái tim em,dù anh có tha thứ,muốn bắt đầu một cuộc sống mới với em nhưng
mà giờ thì đã không được nữa rồi.Một mình anh đi trên con phố vắng mà thiếu vắng
bóng em,không còn được nhìn thấy những nụ cười ngây thơ mà tràn đầy sự hạnh
phúc.anh sẽ không thể có được những phút giây như vậy nữa vì em đã ra đi mãi
mãi để đi tìm niềm vui mới với cuộc sống mới tràn đầy những thách thức.
Giữa mùa đông này anh sẽ không còn
cảm thấy ấm áp lòng mình nữa,sẽ trở lên thật lạnh lẽo,cô đơn đến tận cõi
lòng.Dù anh không muốn tin nhưng sự thật luôn phũ phàng như vậy đó.Ở phương đó
em có nhớ đến anh dù chỉ là một phút thôi,đối với anh thế là đủ rồi,trái tim
anh sẽ được sưởi ấm một chút gì đó-một khoảnh khắc thật ảo tưởng.
Em hãy coi anh chưa từng đến bên em,lo lắng,quan
tâm e vậy nhé,em sẽ nhanh quên đi cơn gió mồ côi đến sưởi ấm tim em rồi nhanh
chóng cất bước ra đi lặng lẽ không lời từ biệt.Anh sẽ cố gắng quên em,quên đi
thời gian mình có nhau dù nó thật ngắn ngủi,anh sẽ cho nó vào dĩ vãng,mỗi khi a
nghĩ đến điều đó thì a sẽ mỉm cười và lắc đầu và nghĩ rằng đó chỉ là một giấc
mơ-một giấc mơ xa khỏi tầm tay với.
Em hãy hứa với anh là sẽ sống tốt bên người
mà em đã chọn,dù sau này cuộc sống có khó khăn vất vả thì cả hai hãy cùng cố gắng
vượt qua để có được cuộc song ấm no,hạnh phúc.Ở nơi đây anh luôn cầu chúc em
như vậy đó,thời gian này đối với anh thật khó khăn nhưng mà anh sẽ cố gắng vượt
qua để yêu lấy chính bản thân mình hơn.
Dù sao anh cũng cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là
yêu,thêm một lần nữa anh biết đau khổ,tại sao hạnh phúc đến với anh ngắn ngủi vậy,anh
trách bản thân mình không được may mắn như những người khác.Mỗi lần vấp ngã anh
thấy tủi thân lắm chứ,thấy mình thật dại khờ mà mãi chưa thể tỉnh.Anh phải làm
sao đây để có thể tìm lại sự bình yên từ trong sâu thẳm tâm hồn,sẽ làm sao để có
thể chìm đắm trong im lặng như chưa từng biết yêu vậy.
Tình yêu của anh đã bị em chôn vùi dưới đống
đổ nát,phải làm gì để có thể tìm lại nó đây?Em đã từng ghé qua cuộc đời anh,cho
anh nếm trải đủ các hương vị của tình yêu và cũng cho anh được thêm bài học
trên đường đời mà trước đây anh ngu ngơ chưa biết và cảm nhận được.
Chúc em hạnh phúc và vui vẻ,hãy luôn cười
để cuộc sống này có ý nghĩa hơn để anh được ấm lòng khi anh ra đi.Hãy làm như vậy
nhé em,hãy để thời gian xoa dịu đi tất cả và cho hai ta một cuộc sống tốt đẹp.
Thương để làm chi,nhớ để làm gì cho con
tim ngày càng tan nát thêm,anh sẽ tự hàn gắn vết thương lòng mà em đã mang đến
rồi trở lại chính là anh - một con người luôn vui vẻ với đời.
Cuộc sống là như vậy đó,tình yêu là như vậy
đó mà sao vẫn cứ yêu,vẫn cứ đau để rồi con tim tan nát đến tận cõi lòng.Tình
yêu là gì mà sao cả thế giới phải khóc,phải đau vì nó .Sẽ chẳng bao giờ tìm được
câu trả lời nữa.
Em hãy ra đi để mình anh nơi đây ôm lấy bao đau
thương,tủi hờn.Em cũng không phải buồn hay cảm thấy có lỗi với anh đâu vì anh
là người dại khờ mà.Anh đã can đảm tha thứ cho em,quan tâm,lo lắng cho e nhưng
những gì anh nhận lại chỉ là sự thất vọng mà thôi.E cho anh hy vọng về tình yêu
nhưng cũng chính em đã cướp đi tất cả những cố gắng bấy lâu nay mà anh đã dành
cho em.Anh sẽ không để em được nhìn thấy anh buồn nữa mà chỉ thấy những nụ cười
ấm áp mà thôi.Từng giọt nước mắt thẫm ướt trên đôi bờ vai em nào có biết nhưng
anh không hối tiếc vì nó mà chỉ thấy bản thân mình đã chưa thể làm tốt hơn,chưa
để lại trong em sự tin tưởng cũng như tương lai tươi sáng.Anh đành ngậm ngùi
nhìn em ra đi mà lòng thấy đau đớn đến xót xa.Nỗi đau như xé nát cõi lòng,mỗi lần
như vậy anh thấy mình ngu ngốc rất nhiều. Anh như chìm trong đáy đại dương giữa
biển trời bao la không chút suy tư,nơi đây không còn hình bóng em,không còn được
cùng em ngắm những vì sao trên trời mà trước đây anh và em đã từng có được.Vẫn
ngôi sao ấy,vẫn là anh nhưng mà đã thiếu vắng bóng em,đã không còn được cùng em
ăn những món ăn đêm tràn ngập niềm vui.Thời gian trôi qua thật nhanh,mọi chuyện
cũng diễn ra thật nhanh chóng để rồi giờ đây anh và em mỗi người một con đường.Tình
yêu của anh bùng cháy rồi lại tắt lịm đi cũng chỉ có vậy.Lênh đênh giữa biên
khơi tìm em mà lòng vô vọng,sẽ không thể tìm được em nữa,em ra đi mãi mãi không
lời từ biệt.
Em cứ đi đi và anh nơi đây sẽ dần
quên em,để rồi một mai anh trở về với đúng con người của anh,sẽ không phải buồn,phải
đau khổ nữa.Anh sẽ cười thật to và nói với thế gian rằng:”Thế gian ơi xin đừng
để người phải buồn,người phải khóc,hãy khóc khi cảm thấy thật tự hào và hạnh
phúc”….
E ah ! Hãy làm theo con tim mình mách bảo
để sống tốt trong cuộc sống nhé!Anh tin là em sẽ làm được mà....
E lặng lẽ cất bước đi tìm cuộc sống mới với bao
nỗi lo âu,ưu phiền nhưng hãy cố vững tâm để vun đắp lên gia đình bé nhỏ của
mình ngày càng hạnh phúc hơn.Hãy coi anh chỉ là một niềm vui hiện tại làm em
vơi đi nỗi buồn nhé,chỉ có làm vậy em sẽ nhanh quên anh thôi và anh cũng sẽ cố
gắng để quên.Hãy cùng chắp cánh cho những ước mơ bay cao,bay xa em nhé!
Đã có những lúc anh thầm nguyện ước
giá như em đừng bước vào cuộc đời của anh...mà không, phải là giá như anh là
người đến trước.Giá như anh đủ can đảm nói lên tình cảm của mình sớm hơn thì đã
không có kết quả như ngày hôm nay phải không em.Nhưng đó cũng chỉ là những điều
mà anh đã mong muốn đã muộn rồi,biết làm gì hơn đây????tạm biệt em thôi tình
yêu này phải dừng lại mất rồi..kết thúc một kết thúc mà anh không muốn có..lại
1 lần nữa tình yêu không mỉm cười với a..phải quên thôi hết thật rồi!!!
Dẫu biết rằng tình yêu đầy ngang trái mà
vẫn ngu ngơ,dại khờ đến thẫn thờ.Yêu thì nhận lại được gì chứ,chỉ là sự đau khổ
mà thôi!!!
Giờ chẳng còn gì lại nơi đây ngoài nỗi cô đơn,lạnh
lẽo nhưng anh sẽ cất dấu nó vào sâu thẳm con tim...
Tạm biệt nhé….. tình yêu……….
_*_ To be continued _*_
Phone:0984296837
Đợi Chờ-Trích :“Quay Lưng”-p4
Đợi Chờ
Trích
:“Quay Lưng”-p4
Mưa,mưa lại rơi nhẹ trong đêm khuya
vắng lặng,chỉ còn mình tôi ngồi đây cô đơn trông ngóng một bóng hình.Thời gian
trôi thật nhanh,mới đó mà đã hơn một năm kể từ ngày mình còn yêu nhau say đắm,chia
sẻ ngọt bùi thấm thoắt đã đi vào quá khứ.Một hơi ấm của tình yêu thương lan tỏa
đâu đây như một loại hương thơm nồng nàn chảy khắp con người tôi.
Không biết nên bắt đầu câu chuyện từ
đâu nhỉ,hajz vào cái ngày tôi tuyệt vọng nhất em đã nhắn tin,chia sẻ,an ủi và động
viên tôi rất nhiều-một chỗ dựa tinh thần lớn lao để tôi đứng dậy sau cú vấp
ngã.Cũng từ đó mà tôi và em có tình cảm với nhau,trong cái khoảnh khắc khó khăn
nhất tôi đã tìm thấy sự đồng cảm,tình yêu thương dạt dào trong em.Tôi tràn ngập
trong niềm vui,niềm hạnh phúc vô bờ bến vì có em-người con gái làm tức tỉnh
trái tim băng giá đang đông cứng từng ngày trong tôi.
Thời gian trôi đi cũng là lúc sóng
gió ập đến với tôi và em,cuộc sống không dành riêng cho tình cảm mà còn những bộn
bề,lo toan vất vả của xã hội.Và em đã cho tôi thấy được vision-nơi con đường
hai đứa đang phấn đấu đi không nhưng mình nghĩ.Mỗi người có một công việc của
riêng mình,và phải làm tốt nó chứ không để tình cảm tri phối quá nhiều.Rồi chuyện
gì đến cũng đã đến,trong cái niềm vui bên em ấy,bất ngờ em nhìn thẳng vào mắt
tôi và nói:
-Anh à,những gì em nói sau đây anh phải bình tĩnh nhé
!
Mặc dù tôi không hiểu gì nhưng cũng gật đầu
nghe em.Tôi thấy đôi mắt em đỏ hoe,miệng đang lắp bắp làm tôi có cảm giác bất
an.Nhưng rồi em đã lấy hết sự can đảm mà nói với tôi rằng:
-Mình hãy tạm dừng lại chuyện tình cảm
anh nhé.Em muốn sau 3 năm nữa khi em học xong và anh thành công chúng mình sẽ
quay lại với nhau anh nhé.Còn bây giờ anh hãy làm tốt công việc của mình,em sẽ
cố gắng học tập tốt cũng như tập sống cuộc sống không có anh ở bên...Hãy cùng
nhau cố gắng nhé !!!
Tôi như chết lặng người vì điều
đó,trái tim như đang đau đớn vì tất cả xảy ra quá bất ngờ.Tôi đã thấy những giọt
nước mắt lăn dài trên gò má của em,tôi nhìn em,lặng lẽ lau khô dòng lệ buồn.Giờ
phút này tôi im lặng đến lạ thường,ngậm đắng nuốt những đau thương vào lòng,kìm
nén cái cảm xúc vô tư của mình lại.Trong lúc tôi như vậy,em lại cố gắng mỉm cười
đầy mạnh mẽ và nói với tôi rằng:
- Anh à,hãy hứa với em đi,hãy đợi 3 năm nữa
thôi anh nhé,em tin là anh sẽ làm được mà.
Sau một hồi im lặng thì tôi cũng đã
lên tiếng:
-Uh ! Cứ làm như em nói đi,anh sẽ đợi ngày trở
về của em...
Vậy là đã 2 tháng trôi qua kể từ ngày
tình yêu bị đứt khúc,tôi và em vẫn liên lạc,nói chuyện bình thường nhưng cách
xưng hô thì đã khác xưa rồi.Những lời nói ngọt ngào,yêu thương,nũng nịu đã
không còn nữa mà chỉ như một người bạn bình thường thôi.Nhưng tôi cảm nhận được
là em buồn,khóc rất nhiều vì điều đó mặc dù bề ngoài em tỏ ra mạnh mẽ,cứng rắn.Giờ
tôi chỉ mong em học tập tốt,sống vui vẻ,hạnh phúc,ở nơi xa tôi cũng cảm thấy an
lòng.Tôi sẽ không làm em phải thất vọng về tôi nữa đâu,vì cuộc sống này không
ngừng nỗ lực và phấn đấu mà.
Tình yêu ư ? Hãy chắp cánh cho những ước
mơ bay bao,bay xa trên bầu trời của sự yêu thương,của sự hạnh phúc nhé.Giờ chỉ
còn lại mình tôi nơi đây trong căn phòng vắng lặng gặm nhấm những nỗi nhớ đang
cồn cào trong cơ thể.
“Em đó - tình yêu của ngày nào
Hãy xé toang đi màn đêm băng giá
Để lòng tôi vơi đi bao nhung nhớ
Cho tình em đủ ấm ánh lửa hồng.”
Đi trăm ngàn cây số tôi thấy mình học
được đường đời không hề dễ đi nhưng trong thâm tâm tôi hạnh phúc vô cùng vì
trong con người người biết vượt qua những chông gai,thử thách lớn.Tôi sẽ vượt
qua tất cả những khó khăn trong cuộc sống để chứng minh rằng tình yêu này đủ lớn
dành cho em.Không biết giờ này em đã ngủ chưa,có lấy tấm ảnh của tôi ra ngắm mỗi
ngày rồi giọt nước mắt lại lăn dài trên gò má không?Hajz...tôi hiểu tình yêu của
em dành cho tôi lớn lao đễn nhường nào mà,nhưng cái mà tôi cần là em mạnh mẽ cả
bên ngoài nữa nhé.Em đừng có khóc thầm trong nỗi cô đơn một mình đấy,tôi sẽ buồn
lắm đó,hãy vui lên nào,tập sống tốt khi không có tôi ở bên nha !!!
Trời cũng đã dần về khuya rồi nhỉ,chắc
chỉ còn mình tôi đủ tỉnh táo để chống chọi lại vời cái màn đêm tĩnh lặng đến lạnh
lùng.Tôi cần em như bao gia đình bé nhỏ,một động lực nhỏ cũng có thể giúp tôi cảm
thấy an lòng.Tình yêu là thứ cho đi bao nhiêu nhưng đâu có mong nhận lại được bấy
nhiêu.Người con gái ấy sẽ rời xa cuộc sống của tôi một thời gian dài nữa để thử
thách tình yêu của tôi có đủ lớn trong em hay không.Em ah,tôi nhớ em trong ký ức
chứ không dám bộc lộ ra vẻ mặt bên ngoài,chỉ sợ rằng em sẽ buồn và suy nghĩ nhiều
về điều đó.
Em nhẹ nhàng lướt qua tâm hồn ấy
Như làn gió đùa vui trên ngọn cỏ
Thoáng qua rồi
chẳng còn quay lại nữa
Để mình tôi đơn độc giữa biển tình.
Thời gian này đối với tôi thật khó
khăn nhưng tôi biết mình không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc cố gắng làm
tốt công việc của mình và chứng minh cho em thấy tình yêu thương của tôi dành
cho em cũng dạt dào đến nhường nào.Đến khi nào mặt trời ngừng chiếu sáng thì
khi đó tình cảm của tôi mới ngừng dành cho em,vì tôi biết ở nơi ấy em cũng
thương nhớ tôi rất nhiều nhưng giờ chưa phải là lúc níu giữ thứ tình cảm đó mà
hãy tập trung vào hiện tại để sau này lời thề ước ấy mới đáng được trân trọng.
Trời lại mưa rồi,lòng lại buồn cô
quạnh,phải chăng nỗi nhớ đang ùa về theo gió rét.Hajz mong là không phải vậy vì
giờ mình cần phải giữ thăng bằng cho cuộc sống thôi.Dù sao thì cũng cần có thời
gian để lấp đầy những khoảng trống mênh mông đó.Còn em thì sao,em sẽ làm sao để
dần tạm quên tôi đây khi mà tình yêu em dành cho tôi còn sâu hơn biển cả,rộng
hơn cả trời đất,vì cuộc đời này tôi là người dành cho sự yêu thương,hạnh phúc.
Trời lại đổ mưa to...mưa...hơi se lạnh
Ai dắt
tôi vào khoảng trống mênh mông
Cho tâm hồn
bâng khuâng trong đên tối
Để tâm tình
cứng ngắc sự phôi pha...
Em có biết rằng giờ này tôi vẫn còn
thức và vẫn thao thức,suy nghĩ lung tung.Còn em thì sao,giờ này đã ngủ chưa,thời
gian này ăn uống có đầy đủ không,có hay buồn phiền,suy nghĩ vớ vẩn không
đây.Ánh mắt ấy,nụ cười ấy lúc giận hờn,vui tươi thật đáng yêu làm sao,nhưng giờ
điều đó tạm xa rời với tôi rồi.Ngồi lại nơi đây với một mảnh tình vắt vai bị
cào xé,biết đi về đâu khi hàng ngàn bão tố,phong ba đang từng ngày,từng giờ bủa
vây bên cạnh.
Đêm tháng tư...mưa...vẫn lạnh
Còn níu giữ mùa đông tàn năm cũ
Ta lại trượt dài ngón tay trên mặt phím
Lượm
từng con chữ...cho bộn bề nhớ thương.
Vậy là đã sang ngày mới,tôi cần con người
mình phải thay đổi,cần phải biết giờ mình đang ở đâu,cần gì.Mặc dù tôi biết lời
hẹn ước khi nào vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi,sau này cũng vậy nhé,tôi sẽ đợi
ngày trở về của em.
Hỡi người con gái của lòng tôi,em hãy sống
tốt bên người thân yêu của mình và ít nghĩ về tôi thôi nhé,hãy học tập thật tốt
đó nha vì chỉ có học thì em mới mau quên nỗi nhớ về tôi.Thời gian sẽ dần chôn dấu
đi bao kỉ niệm đẹp khi ta bên nhau,để rồi sau này gặp lại tình yêu thương đã đủ
lớn để thuộc về nhau.
Đêm nay đây...mưa dạo bản ca buồn
Nàng ngẩn ngơ bóc trần từng mảnh vỡ
Để cuộc
tình trơ trụi...trong đêm tối...
Rồi vục mặt
chạy mất giữa hư vô...
Em hãy đi tìm lý tưởng của em đi nhé,còn tôi sẽ tiếp
tục ước mơ,hoài bão của mình trong cuộc sống để mai này gặp lại em,tôi đủ trưởng
thành,đủ lớn để mang đến cho em một mái ấm gia đình chan chứa một tình yêu
thương,ấm áp và hạnh phúc vô cùng.
“ Trên con đường độc đạo dẫn về những lý tưởng
của cuộc đời,có thể cô đơn,có thể trống trải,nhưng trên con đường đầy hoa và
gió nắng ấy,yêu thương của bình yên đọng lại đâu đây như một loại quả ngọt
ngào.Hạnh phúc không nằm ở tận cùng con đường ấy,mà hạnh phúc chính là một quá
trình.”
Em ah!Anh cần em như hoa tươi cần tia nắng,xin
hãy mang hơi ấm về bên anh nha !Anh yêu và nhớ em nhiều,hãy sớm làm thức tỉnh
tình yêu thương của anh dành cho em nhé !
Phía sau cơn mưa Trích:”Quay Lưng”-p5
Phía sau cơn mưa
Trích:”Quay
Lưng”-p5
Cơn mưa to nặng hạt
đang dần ập đến,tôi ngồi đây tranh thủ đón lấy những giọt mưa rơi tí tách bên
thềm nhà.Ôi!Cái cảm giác đó thích thật,được thả lòng mình vào thiên nhiên huyền
bí chan chứa tình yêu thương đến kì lạ.Phải chăng tôi đã ngộ được chân lí đó,một
chân lí mà có lẽ tôi đã bị đánh cắp ở cuộc sống này.Em - tình yêu của tôi đã
chôn vùi một kí ức mà cả tôi và em đều không muốn.Nhưng với tôi,em là tất cả với
cuộc sống này của tôi vì tình yêu thương này chỉ có thể dành riêng cho em thôi.
Tôi đi tìm em giữa khoảng trống
mênh mông tràn đầy sự lạnh lẽo đến vô tình,giờ này em ở đâu,sống có tốt
không?Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong tâm trí tôi nhưng không thể nào tìm ra
câu trả lời vì tôi biết cảm xúc này chỉ mình tôi hiểu.Cứ ngồi nơi đây ngắm nhìn
một bóng hình làm con tim tôi cứ thôi thúc,mong được gặp lại em sau bao ngày xa
cách,con tim tôi mách bảo là hãy thực hiện ngay trước khi mọi chuyện trở lên
quá muộn màng.
Rời khỏi cuộc sống tĩnh lặng tôi đi tìm
em giữa trăm ngàn con người đang hàng ngày sống,làm việc bộn bề trong cuộc sống
này.Sau bao ngày tháng không có được tin tức của em thì cuối cùng nhờ một người
bạn tôi đã biết em đang sống và làm việc tại Ba Đình-Hà Nội.Không chần chừ thêm
nữa,tôi lao đi tìm em như con thiêu thân,cuối cùng thì cũng đã đặt chân được
lên tới đây.Tôi căng thẳng vì chưa biết sẽ đối mặt với em như thế nào,nói gì với
em đây,những điều đó làm tôi thấy lo lắng.Sau những phút giây đắn đo thì tôi
quyết định âm thầm dõi theo cuộc sống của em xem những ngày tháng qua em sống
thế nào.
Tôi hóa trang khi ra đường với hy vọng em
không nhận ra mình.Đứng trước cửa công ty làm việc với biết bao niềm vui và lo
lắng vì sẽ được nhìn thấy em-người mà tôi yêu thương nhất.Giờ làm việc đã
tan,giữa hàng ngàn con người đi ra tôi đã nhận ra em,vẫn với dáng người nhỏ nhắn
ấy,đôi mắt của ngày nào đã làm lòng tôi ùa về những ký ức được bên em.Mỉm cười
nhìn em đi trong gió với tiếng xe cộ tấp nập ngoài kia tôi lặng lẽ bước đi
trong dòng người đông đúc.Em đã làm đúng những gì mình đã hứa là sẽ sống tốt
,vui vẻ và hạnh phúc khi không có tôi bên cạnh.Với sự tò mò của mình thì tôi
cũng biết em đang ở trọ một khu nhà rất khang trang và yên tĩnh,nhưng tôi chưa
đủ can đảm để đối diện với em.
Đã 3 năm qua kể từ ngày tình
yêu của tôi và em tạm kết thúc,tôi vẫn giữ trọn tình yêu này và thay số điện
thoại không muốn em lo lắng cho tôi,thỉnh thoảng tôi mua sim gọi cho em rồi vứt
đi.Tôi hiểu em cũng quan tâm tôi nhưng lúc này không phải thời điểm thích hợp để
cho em biết.Giờ nhìn cuộc sống của em ổn định như vậy là tôi an lòng rồi,còn lời
hẹn ước đó tôi chưa dám đối diện vì tôi chưa làm được gì cho em,tôi thấy xấu hổ
vì điều đó.Phải chăng tôi kìm nén cảm xúc của mình tốt hay là do tình yêu của
tôi chưa đủ lớn để mang lại cho em một cuốc sống vui vẻ,hạnh phúc.Mỗi lần suy
nghĩ tôi thấy mệt mỏi quá,chỉ muốn trốn tránh tất cả nhưng tình yêu em cứ thôi
thúc tôi gặp lại em sau bao ngày xa cách.Không biết 3 năm qua em có gì thay đổi
không,liệu em đã có người yêu mới,hajz...chả biết thế nào được,tôi vục một ít
nước vào mặt để lấy lại sự tỉnh táo.
Hôm nay tôi đi chơi công viên,muốn
hít thở cuộc sống trong lành của thủ đô Hà Nội,mặt hồ nước lăn tăn,người người
qua lại và không thiếu những đôi nam nữ dắt tay nhau cười nói vui vẻ thật hạnh
phúc.Tôi mỉm cười vì cuộc sống này thật đẹp,thật ý nghĩa vì những khó khăn,thử
thách đó trải qua rồi mới thấy ý nghĩa vô cùng.
Từng đôi nắm tay tung tăng dạo phố
Còn mình tôi nhí nhố nghịch điện thoại chơi chơi
Tôi cầm điện thoại lên,cố bật
một bài hát nào đó cho tinh thần mình được thoải mái,thanh thản.Bỗng có một cô
gái lại gần tôi,muốn ngồi nhờ chiếc ghế đá này cùng tôi,tất nhiên là tôi vui vẻ
để cô ấy ngồi.Đang đung đưa nghe nhạc thì cô ấy lên tiếng:
-Bạn đang có tâm trạng ah !Người yêu đâu mà lại
ngồi đây một mình thế...
Tôi quay sang nìn cô ấy mỉm cười và nhẹ nhàng
nói:
-Uh...mình đang cảm nhận cuộc sống tại nơi
đây,có một chút nét đẹp huyền bí của thành phố này,rất tuyệt.
Cô ấy mỉm cười và nói:
-Trời!Thời buổi này mà vẫn còn những nghệ sĩ
lãng tử như vậy sao?
Tôi cười nhẹ và lắc đầu:
-Hi.Trời ban cho mình điều đó thì tại sao không phát
huy tài năng của mình bằng tất cả tình cảm,cảm xúc của mình.
Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ và rất hợp tính
nhau,khi ra về cô ấy còn chủ động xin số điện thoại của tôi nữa.Tất nhiên là với
sự kết giao bạn bè thì tôi thích rồi.
Buổi tối hôm đó khi tôi đang ngắm thành phố từ trên tầng
3 thì bỗng thấy điện thoại có tin nhắn.Điều tôi mong đó là tin nhắn của em,người
mà tôi yêu thương nhất.Nhưng khi nhìn vào điện thoại thì thấy có số lạ,tôi liền
mở tin nhắn ra đọc:
-Xin chào nghệ sĩ,tớ là An Vi đây,hôm nay tớ rất vui
khi được nói chuyện với bạn.
Vậy mà tôi cứ hy vọng đó là tin nhắn của
em,nhưng không sao vì cũng có người nói chuyện.Ah thì ra cô bé hôm nay tên là
An Vi,tên cũng rất dễ thương ấy nhỉ.Tôi đáp lại tin nhắn cho An Vi bằng sự
khiêu khích:
-Vâng.An Vi lúc nào cũng mỉm cười duyên dáng đó
nha,ăn nói dễ nghe thế này khối anh ngây ngất ấy nhỉ.
Một sự im lặng hơi lâu từ An Vi nhưng rồi
tin nhắn đã đến và điều làm tôi bất ngờ đó là sự buồn bã của An Vi:
Tớ...chia tay...người yêu rồi...:(
Tôi thấy mình có lỗi với An Vi quá và tôi nhắn
tin lại xin lỗi An Vi vì đã làm cho bạn buồn.
Đêm hôm đó chúng tôi nhắn tin nói chuyện cũng
khá lâu.Điều tôi thấy ở An Vi là sự vui tính bên ngoài nhưng tôi hiểu rằng bên
trong cô ấy còn đau khổ và bị tổn thương tình cảm rất nhiều.
Trở lại với không gian của riêng mình,tôi lại
nhớ tới em-người mà cuộc sống này tôi cần em hơn bao giờ hết.Không hiểu sao tôi
lại cầm điện thoại gọi cho em,rồi nghe đầu đây bên kia nói:
Alo Alo...xin hỏi ai vậy nhỉ...alo alo
Tôi chỉ dám im lặng không dám nói,giọng nói của em vẫn
cứ ấm áp như ngày nào,sao tim tôi lại đập nhanh đến vậy.Nhưng rôi tôi lấy hết
can đảm để nói lên lời:
Alo...uh...Anh đây,anh xin lỗi vì giờ mới liên lạc
cho em.
Tôi nhận lại sự im lặng ở nơi
em,hình như tôi có nghe thấy tiếng sụt sịt của em,em bình tĩnh nói:
-Tối mai em muốn được gặp anh !!!
Tôi đồng ý.
Đêm đó tôi không sao ngủ được,cứ
nghĩ được gặp em là tôi thấy trong người nóng lên,hồi hộp và cũng rất nhớ
nhung.
Một ngày mới đã tới nhưng sao tôi cảm
thấy hôm đó thời gian trôi chậm vậy,chỉ mong đến tối để được gặp em thôi.
Buổi tối cũng nhanh chóng đến,tôi
hơi hồi hộp một chút,cố gắng hít thở một hơi dài để lấy lại bình tĩnh.Kìa!Em đã
đến và đang dần tiến gần về phía tôi.Em dừng lại trước mặt tôi và không nói
gì,bất chợt tôi thấy ánh mắt em đỏ hoe.Như một phản xạ của con người tôi ôm lấy
em vỗ về,an ủi.Đễn lúc này tôi thấy em sụt sịt khóc,mặt dù chưa hiểu chuyện gì
nhưng tôi vẫn cố gắng kìm nén lại vì em.Tôi và em cùng ngồi xuống ghế đá.
-Dạo này cuộc sống của em thế nào?Tôi lên tiếng
trước.
Em nhìn tôi với vẻ mặt đầy giận hờn.
-Tại sao thời gian qua anh không liên lạc với
em,anh có biết là 3 năm qua e tìm mọi cách nói chuyện với anh khó thế nào không.Mỗi
lần anh gọi cho em để rồi sau đó anh vứt sim đó đi,bỏ mặc suy nghĩ,tình cảm của
em.EM GHÉT ANH.
Em khóc và đấm nhẹ vào ngực tôi,rồi tôi từ
từ để em ngả vào lòng như một lời xin lỗi.
-Anh xin lỗi,tại anh không tốt,giờ anh đã trở về
đây,mình đừng xa nhau em nhé.
Chúng tôi trò chuyện rất lâu,dường như ký ức
sau nhiều năm xa cách đã làm tình yêu thiêu đốt mãnh liệt.Tôi hiểu tình yêu của
em dành cho tôi cũng thật lớn lao mà.
Nhưng đây mới bắt đầu của một loạt những sự hiểu
lầm về sau này.Và có lẽ chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi tại sao lại như
vậy nữa.
Lại nói về cô bé An Vi,song song với sự yêu
thương em vẫn là những lần trò chuyện vui vẻ giữa tôi với An Vi.Nhưng trong suy
nghĩ của tôi chỉ coi An Vi là một người bạn tri kỉ của nghệ thuật thôi vì chúng
tôi cùng niềm đam mê,sở thích về nghệ thuật.Thời gian trôi qua như một cơn gió
vậy và cũng với chính sự sẻ chia,quan tâm một chút mà An Vi đã có cảm tình với
tôi nhưng tôi không hề hay biết.Nhưng rồi dường như tình cảm của An Vi dành cho
tôi đang lớn dần theo năm tháng và đã đến lúc bùng phát:
-Cậu ah!Có lẽ tớ phải nói sự thật này với cậu.Tớ yêu
cậu nhiều lắm,hàng ngày không được nhìn hay không thấy nhắn tin là tớ thấy mình
thiếu thứ gì đó,rất là khó chịu.
Qúa bất ngờ với tình cảm của An Vi
làm tâm trạng tôi sững lại.Để xua tan đi sự im lặng và không tự nhiên đó
tôi mỉm cười:
-An Vi lại đùa tớ rồi...thôi nào chất nghệ sĩ của
cậu cao quá đấy.
Nhưng rồi tôi thấy An Vi ngày càng nghiêm túc:
-Tớ nói thật đấy.Tớ yêu cậu...
Tôi im lặng không nói được lên lời thì An Vi lại
nói tiếp:
-Uh thì cậu cứ suy nghĩ đi vì tình cảm phải được xây
dựng dần dần mà,tớ sẽ luôn bên cậu và cho cậu thấy tình yêu của tớ lớn lao thế
nào.
Tôi gượng cười,và nhanh chóng tìm lý do ra về.Trên
đường về tôi gọi điện cho em với biết bao nỗi niềm,không biết có lên nói cho em
chuyện giữa tôi và An Vi không nữa.
-Giờ này em đang chuẩn bị nốt công việc
anh ạ,thế hôm nay anh đi chơi có vui không?
Tôi giật mình,phải chăng em biết tôi đi chơi với
An Vi,nếu vậy thì biết làm sao.Trong lúc đang lo lắng thì em nói tiếp:
-Thôi nào,không nói thì thôi.Mà thôi em chuẩn bị làm
nốt cái dự án này đã nhé.Mai xong việc mình đi chơi nha,yêu anh quá cơ...moaz
moaz...chúc anh ngủ ngon.
Tôi mỉm cười tràn đầy hạnh phúc vì tình yêu em
dành cho tôi.Trở về với không gian của riêng mình bỗng nhớ về An Vi.Phải làm thế
nào đây chứ,hajz...Một tiếng thở dài đầy ngao ngán,có thể chỉ có An Vi mới cô
đơn,nhớ nhung thôi.Mình phải giải quyết dứt điểm chuyện này mới được.
Hôm nay em xong việc chúng tôi đi chơi,dạo qua
các con phố và buổi tối ngồi ngoài công viên ngắm cảnh,tâm sự.Trong lúc đang cười
nói vui vẻ thì cả tôi và em bỗng nhìn nhau say đắm.Tôi cảm nhận được con tim
mình đang đập rộn ràng.Rồi tôi nhẹ nhàng đưa bờ môi của mình lên hôn em một cái
thì.....điện thoại của tôi reo lên làm tôi và em mất hết cả tự nhiên.Nhìn vào
điện thoại mới biết là An Vi gọi.Tôi cầm điện thoại chần chừ,em thấy vậy
liền hỏi:
-Điện thoại của ai vậy,sao anh không nghe máy.
Tôi luống cuống tìm lý do:
-Ah đứa bạn nó gọi ấy mà,anh không nghe vì nó
làm phiền giây phút của anh và em.
Em mỉm cười đầy thích thú,còn tôi thì trong
lòng cảm thấy bất an vô cùng.Một buổi tối tràn ngập sự hạnh phúc và em đã trao
về tôi một nụ hôn ngọt ngào và ấm áp.Tôi hạnh phúc vì điều đó và tự nhắn nhủ rằng
phải đối xử tốt với em,không để em phải buồn vì tôi nữa.
Tôi nắm tay đưa em về trong sự hạnh phúc vì
tình yêu cảu tôi đã trở về sau bao năm xa cách.Tạm biệt em tôi trở về nhà,nhìn
vào điện thoại thấy có tin nhắn của An Vi:
-Sao cậu không nghe máy,cậu có biết tớ buồn lắm
không?Đừng tránh mặt tớ nữa mà,tớ xin cậu đấy.
Tôi nhắm mắt lại và lấy hết can đảm nói cho An
Vi :
-Tớ cảm ơn tình cảm mà cậu dành cho tớ nhưng tớ có
người mình yêu thương rồi.Hãy tìm người khác tốt hơn tớ và gửi gắm tình yêu ở
nơi ấy,chúc cô bé An Vi hạnh phúc.
Tưởng tôi nói như vậy thì An Vi sẽ bỏ cuộc,nhưng
điều đó không làm An Vi lùi bước.
-Tớ có quyền được yêu cậu,cậu là của tớ,nhất
định tớ sẽ dành bằng được cậu.
Tôi im lặng không nói gì nhưng hơi lo lắng
vì những lời nói của An Vi.Phải chăng An Vi đang có dự tính gì làm hại đến
em,người tôi yêu thương nhất.
Hôm sau thức dậy tôi lại thấy có tin nhắn:
-Anh ah !Hôm nay có cô bé An Vi đến gặp em anh ạ.
Tôi giật mình không biết An Vi định dở trò gì đây.
-Uh...thế có chuyện gì không?
-Em ấy nói là bạn cùng sở thích của anh thôi ạ.
Tôi nhẹ nhõm cả người.
-Uh...bọn anh quen nhau trong công viên,thế em ấy
có nói gì nữa không?
-Dạ,không có gì anh ạ.
-Uh...em làm việc đi nhé!
Giờ tôi đang băn khoăn An Vi sẽ làm gì đây nữa.An
Vi gọi,lần này tôi không chần chừ nữa mà nhấc máy luôn:
-Alo...An Vi ah,có chuyện gì không,mà hôm nay gặp người
yêu mình có chuyện gì vậy?
Giọng nói đầy vô tư bên kia:
-Có gì đâu,tớ đến xem người mà cậu yêu có gì hơn tớ
không thôi.
-Uh...cậu biết thế thì hãy xem lại tình cảm của mình đi nhé.
An Vi không nói gì cả,An Vi muốn gặp tôi lần cuối
có chuyện muốn nói.Tôi nghĩ chắc là An Vi sắp đi đâu đó xa hay sao mà gặp lần
cuối lên tôi đồng ý gặp mặt.
Tối nay em có nhắn tin với
tôi nhưng tôi nói dối là có việc bận không gặp em được.Em cũng không nói gì cả
nhưng thực chất tôi đi gặp An Vi.
Buổi tối hôm đó,An Vi ăn mặc rất đẹp,thật là
xinh xắn.Tôi đến nơi khen không ngớt:
-Chà chà...hôm nay An Vi xinh quá ha!
-Xinh vậy nhưng cậu đâu có yêu tớ đâu chứ...
Tôi lặng người,cố tỏ vẻ tự nhiên:
-Hôm nay có chuyện muốn nói với mình ah!
-Cậu ah!Tớ sắp rời khỏi nơi đây rồi nhưng trước
khi đi tớ muốn được cảm nhận cái ôm đầy ấm áp từ nơi cậu,chỉ một lần thôi,làm
ơn đi...
Tôi nhìn ánh mắt A n Vi có vẻ rất tha thiết và khát
khao điều đó.Trong một khoảnh khắc bất ngờ An Vi ôm chầm lấy tôi trước sự ngỡ
ngàng của chính tôi.Tôi chưa dám chạm vào người An Vi thì cô ấy lên tiếng:
-Hãy ôm lấy tớ đi,tớ muốn được thấy sự ấm áp từ
con người cậu.
Dường như đó là điều ước duy nhất của An Vi lên
tôi nhẹ nhàng ôm lên vòng eo của cô ấy.Tưởng như mọi chuyện đã xong nhưng
không,An Vi lại đòi hỏi:
-Cậu có thể dành tặng tớ một nụ hôn lên trán được
không?
Tôi đang dần thấy ngạc nhiên về cách cư xử của An Vi:
-Cậu ah...như vậy không được hay cho lắm!
-Không sao,hãy cho tớ một nụ hôn đi,coi đó là điều cuối
cùng cậu làm cho tớ.
Tôi lưỡng lự,nhìn ánh mắt của An Vi như
đang tràn đầy sự khao khát cháy bỏng.Tôi từ từ hôn lên trán An Vi nhưng một điều
gì đó gượng ép.
An Vi mỉm cười đầy ẩn ý .Chúng tôi tạm biệt
ra về,tôi hy vọng An Vi sẽ dần quên tôi và nhanh tìm cho mình một người thực sự
yêu thương và mang lại hạnh phúc cho cô ấy.
Sáng sớm hôm sau,tôi thức dậy với dòng
tin nhắn đầy bực bội của người yêu:
-Anh là đồ đáng ghét.
Tôi nhắn tin em không trả lời,tôi gọi điện em
không nghe.Điều đó làm tôi rất sốt ruột vì chẳng hiểu vì sao em lại đối xử với
tôi như vậy.
Một ngày,hai ngày,ba ngày không thấy em trả lời,điều
lạ là trong ba ngày này không thấy An Vi nhắn tin hay gọi điện cho tôi.Tôi gọi
điện cho An Vi nhưng cũng không thấy trả lời.Cảm giác có điều gì đó chẳng lành
tôi đến thẳng chỗ em làm việc và chờ ở ngoài đợi em xong việc.11h rồi em đang về,ra
cổng tôi chặn em lại:
-Tại sao mấy ngày hôm nay em tránh mặt anh,anh
làm điều gì làm em không vui sao?
Em trả lời trong sự tức giận:
-Đúng.
-Thế anh sai chỗ nào,nói cho anh biết chúng ta cùng
giải quyết.
Em đưa cho tôi những tấm ảnh và nói:
-Anh đã làm gì,tại sao lại đối xử với em như vậy?Tại
sao anh lại nói dối và đi hẹn hò với An Vi,còn ôm hôn thắm thiết nữa chứ.
Em nói trong nước mắt,tôi ôm em vào lòng
nhưng em mau chóng đẩy ra.
-Em ah,hãy nghe anh giải thích,mọi chuyện không
như em nghĩ đâu.
-Em chả nghĩ gì cả.
Thì ra tất cả là trò của An Vi,cô ấy đã nhờ người
chụp cho cảnh tôi và An Vi ôm và hôn nhau.Tôi như chết lặng và nói với em bằng
tất cả tình yêu thương của mình:
-Em ạ,3 năm qua anh đã phải chờ đợi tình yêu từ
em đủ biết tình cảm này anh chỉ dành riêng cho em thôi,3 năm anh không yêu ai
sao giờ chỉ vài bức ảnh mà em lại không tin anh.Những bức ảnh đó là do An Vi cố
tình sắp xếp để chia cắt tình cảm của anh và em.Vì An Vi cũng đã yêu anh nhưng
anh đã từ chối lên cô ấy mới làm vậy.
-Sao chuyện này anh không nói cho em nghe?
-Anh sợ em phải lo lắng lên không dám nói,thôi nào
nín đi,rồi anh sẽ có câu trả lời hợp lý với em.
Tôi dẫn em về rồi bắt đầu giải quyết chuyện
với An Vi.Tôi hẹn gặp An Vi.
-Hôm nay lại chủ động hẹn gặp tớ ah!
-Sao cậu lại làm vậy?Cậu biết rằng cậu
càng làm vậy tớ càng thất vọng về cậu nhiều hơn không?Dù cậu có làm gì đi chăng
nữa thì tình cảm của tớ chỉ dành riêng cho một người-đó là người mà tớ đã yêu
thương hiện tại.
Tôi đứng dậy ra về mà không để ý
tâm trạng của An Vi lúc đó,có thể tôi hơi thất vọng về An Vi.
Gặp em trong buổi sớm mai,tôi thấy em cười
và nói với tôi bằng giọng đầy hối lỗi:
-Em xin lỗi vì đã không tin anh,tối qua An Vi
có gặp và nói chuyện với em tất cả mọi chuyện rồi.Cho em xin lỗi nha.
-Xin lỗi đơn giản như vậy sao?
-Thế muốn sao nào?
-Hôn anh vào má một cái tại đây!
-Không được,ở đây đông người ngại lắm!
-Kệ.
Em lưỡng lự nhìn ngang nhìn dọc rồi nhanh chóng hôn
lên mà tôi,một cảm giác thật hạnh phúc.
Những phút ấm áp cứ như vậy hàng ngày đến với
tôi như hoa mỗi ngày nở rộ vậy.Gió đến mang theo hơi ấm tình yêu của tôi dạt
dào thổi vào tâm hồn em tràn đầy cảm xúc.Và tôi sẽ cùng em vượt qua nhiều giông
bão,sóng to gió lớn để cập đến bến bờ hạnh phúc.Tôi yêu em !!!
_*_ THE END _*_
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
