Lặng thầm
Trích:”Quay
Lưng”-p2
Buổi sớm mai thức dậy với làn gió
hơi xe lạnh chan hòa cùng ánh nắng lẻ loi báo hiệu một ngày mới đã đến với bao
tâm trạng,cảm xúc nghẹn ngào mà tôi phải đối mặt.Vậy là lại thêm một lần nữa
tôi được cảm nhận thế nào là hạnh phúc,thế nào là đau khổ trong tình yêu.Nhiều
lúc mình tự hỏi lòng mình tại sao lại như vậy nhưng mà chỉ nhận lại sự im lặng
đến vô hình,vô cảm.Và từ đây tôi lại trở về với chính bản thân mình với sự lạnh
lùng của con tim.Chỉ còn cô đơn mình tôi trong màn đêm với cơn mưa ngồi nhớ ai.Tôi
lại chìm vào giấc ngủ bình yên,bỏ lại sau lưng tất cả,không muốn suy nghĩ về em
nữa để tâm hồn tôi được thanh thản.
Tình yêu đến với tôi thật tình cờ đầy bất
ngờ mà lạ lùng nhưng đi cũng thật nhanh chóng,nếu nhắm mắt lại và mở mắt ra thì
tưởng như đó như là một cơn gió cô đơn đến sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của tôi rồi
lại nhanh chóng cất bước ra đi âm thầm, lặng lẽ.Để rồi một mai tôi ngoảnh mặt
nhìn lại thấy đã không còn em bên cạnh,không còn được nhìn em vào mỗi buổi sáng
khi em thức dậy nữa.
Đúng là ở đời ai đoán được chữ “ngờ”,sự thật
luôn phũ phàng như vậy mà,luôn làm ta phải khổ đau.Nhưng cũng tốt để cho chúng
ta trưởng thành hơn mỗi khi phải vấp ngã.hajz…
Nhớ lại những ngày đầu tiên gặp
em,tôi cũng chả có chút tâm tư nào,không chút suy nghĩ nào xa xôi hơn.Nhưng rồi
chợt tôi nhận ra mình đã thay đổi cả tâm tư,tình cảm khi tôi nhìn kĩ ánh mắt của
em.Khi tôi nhìn kĩ em tôi đã thấy ánh mắt ngày xưa đã xuất hiện trước mặt tôi
làm con tim tôi trỗi dậy sau bao năm chìm đắm trong im lặng.Tôi đã mỉm cười khi
một lần nữa được nhìn thấy hình bóng ngây thơ trong mắt em,như ngày tôi đã yêu
em vậy.Vẫn ánh mắt ấy,vẫn nụ cười ấy nhưng người thì đã thay đổi,người đứng trước
mặt tôi là một người hoàn toàn xa lạ nhưng mà sao tôi lại có cảm giác gần
gũi,thân thương đến vậy.Tình yêu trong tôi đã thức giấc sau bao năm chìm đắm
trong giấc ngủ bình yên .Và rồi tôi đã yêu em từ khi nào không biết nữa,nhưng
mà tôi chưa thể nói cho em được vì mỗi khi nhìn vào ánh mắt em tôi lại nhớ lại
hình bóng xưa khi được ở bên cô ấy.Đó là quãng thời gian thật êm đẹp,thật hạnh
phúc với tôi mà tôi chưa thể quên được.Nhiều lúc tôi tự hỏi lòng mình đang nghĩ
gì nữa,sẽ làm gì bây giờ.hajz…nhưng mà tìm câu trả lời ở đâu đây…
Tình yêu đó như một kỉ niệm khó quên,để rồi
một hôm tôi nhận được tin em lên xe hoa.Tôi lại mỉm cười và lắc đầu, tất cả như
một giấc mơ vậy. Tôi chỉ còn biết cầu chúc em được vui vẻ,hạnh phúc bên người
đem lại tiếng cười,cho em cuộc sống ấm no tràn đầy tình yêu thương.Trong ngày
em lên xe hoa tôi đã hơi có chút buồn bã,muốn được yên tĩnh thì ánh mắt đó lại
xuất hiện trước mặt tôi,ngồi cùng nhau và chia sẻ cùng nhau những dòng tâm sự.Tôi
cũng hơi run khi nói ra câu muốn ôm em để cảm nhận tình yêu xưa khi tôi đã ôm
em và goobye tình yêu đầu của tôi.Tôi cảm nhận sự ấm áp khi được ôm em mà không
phải là cái ôm em ngày xưa nữa,một cảm giác thân quen mà cũng rất lạ lùng.Và
cũng từ hôm đó tôi đã yêu em,yêu em đến hết mình,mong ngày nào cũng được đánh
thức em mỗi khi em thức dậy để được nhìn thấy em-tình yêu mới của tôi.Những
ngày tháng vui vẻ đó với tôi thật ý nghĩa biết bao,đã đem lại niềm tin,sức sống
và khát vọng.Em cười,em nói làm tôi thấy ấm áp vô cùng như những ngày đầu tiên
tôi biết yêu vậy.hjhj…
Nhưng rồi tôi đã phải đối diện với một thử
thách thật đau lòng mà chưa bao giờ tôi dám tin.Tôi phát hiện ra em đã lừa dối
tôi,em vẫn còn lưu luyến người yêu cũ,em vui vẻ đi bên người ta bỏ mặc tôi giữa
cái không gian lạnh lẽo đến tê tái lòng người.Em coi tôi như một trò chơi-một
trò đùa của thế gian mà chỉ có tôi mới ngốc nghếch như vậy.Tôi đã bị sốc khi đã
biết được sự thật đó,tôi chạy thật nhanh ra chỗ tôi buồn khi nhớ về chuyện xưa
cũng là nơi em cho tôi cảm nhận sự ấm áp.Tôi đã khóc,khóc thầm như một đứa trẻ
con vậy,và lại nghĩ rằng đó không phải là sự thật.Nhưng càng nghĩ càng thấy đau
đớn đến tột cùng mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.Tôi đã bị tổn thương về
tình cảm nhưng có ai có thể thấu hiểu được đây.Cảm giác tình yêu như bị chôn
vùi dưới vực thẳm,tình cảm như bị đắm chìm dưới đáy đại dương,”thật là đau khổ”.Và
lúc đó tôi sẽ đối mặt với em thế nào đây,nhìn em bằng ánh mắt nào đây,sẽ giả vờ
như không có chuyện gì xảy ra sao.Cuối cùng tôi quyết định về quê suy nghĩ cho
tâm trạng được yên tĩnh.Tôi nhắn tin nói chuyện với em và nói tôi đã yêu em rất
nhiều,em cũng nói đã yêu tôi nhưng mà em không dám đón nhận tình cảm của tôi nữa
vì em không xứng đáng có được tình yêu đó.Lúc đó tôi lấy hết can đảm của mình để
nói muốn làm lại từ đầu với em,sẽ cùng nhau vượt qua mọi sóng to,gió lớn để cập
đến bến bờ hạnh phúc.Em đã lưỡng lự nhưng rồi tình yêu của tôi đã cảm hóa được
trái tim em làm em đồng ý và lúc đó tâm trạng của tôi cũng vơi đi phần nào
nỗi buồn trước đó.Rồi tôi lại gặp em như những ngày bình thường,tôi luôn gần
gũi em,quan tâm em để em quên đi quá khứ của mình rồi nghĩ về tương lai sáng sủa
hơn.Thời gian đó với tôi thật có ý nghĩa,làm tôi có lòng tin sẽ có được em
nhưng mà em chưa nói được câu yêu tôi thành lời.Em vẫn còn do dự về những gì đã
gây ra cho tôi.Tôi sẽ chờ,chờ đến khi nào em thực sự thuộc về tôi và nói với
tôi rằng:”EM CŨNG RẤT YÊU ANH”.Trong khoảng thời gian đó tôi luôn bên em,lo lắng
cho em,mong em luôn được vui vẻ và cảm nhận được tình yêu của tôi.Đó là khoảng
thời gian ấm áp với cả tôi và em.Tôi mỉm cười vì điều đó và hy vọng mọi chuyện
sẽ tốt đẹp như mình mong muốn.
Nhưng rồi quãng thời gian vui vẻ,êm
đẹp đó bỗng vụt tắt trong một câu nói:”MÌNH LÀM BẠN NHÉ”.Câu nói đó làm tim tôi
như chết lặng,cổ họng như nghẹn đắng lại vì sự thật này.Tình yêu trong tôi đã
bùng cháy trong một khoảnh khắc nhưng cũng nhanh chóng tắt lịm đi trong một
phút giây nghẹn ngào.Không gì có thể diễn tả nổi tâm trạng của tôi lúc đó nữa,thật
là đắng cay đến xót xa.Cuộc tình này tôi đã trao cho em mà sao em lỡ cợt
đùa,nói yêu tôi làm chi để cho ngày đêm tôi thao thức,mong nhớ.Hôm đó tôi buồn
lắm,tôi rủ cô em kết nghĩa đi uống rượu giải sầu nhưng càng uống càng không
say,như nhạc sĩ Lam Phương có câu:”Đời vắng em rồi say với ai”.Tôi chạy ra ban
công trên tầng 3 và cho lòng được thanh thản, thoải mái.Sau đó tôi quay lại trò
chuyện với cô em tràn ngập sự căng thẳng,chỉ thấy sự im lặng đến lạnh lùng.Tôi
cũng im lặng và chỉ biết uống rượu cho thật say để quên hết muộn phiền mà tôi
phải đón nhận trước đó.E gái đã khuyên tôi không uống nữa nhưng tôi biết làm gì
bây giờ chứ, mà chỉ thấy đau đớn không thể nói lên thành lời,hai tay đang bóp
chặt lấy chén rượu mà đành bất lực trước sự thật phũ phàng đầy ngang trái.Em gọi
cho tôi và tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh để mỉm cười để em không phải suy nghĩ
gì về tôi nữa.Tôi lại trở lại với chén rượu cay cay mà tê tái lòng người,lại uống
thêm chút nữa và mong sao quên hết những gì xảy ra ngày hôm nay.Sau ngày hôm
nay tôi sẽ không còn có em nữa,không được cùng em cười nói vui vẻ và cùng em ngắm
những vì sao trên trời mà trước đây tôi và em cùng ngắm cho đến khuya. Nghĩ
đến những điều đó mà tôi thấy đau khổ vô cùng nhưng mà biết làm sao đây khi mà
thêm một lần nữa người mà mình yêu thương lại ra đi không lời biệt ly.Đã hai lần
tôi phải nếm chén đắng vì tình yêu,thử hỏi tôi còn dám yêu đương gì nữa
đây.hajz…Tôi thấy mệt mỏi rồi,muốn dừng cuộc chơi thôi ! Và từ nay dù là vui
hay khổ đau,dù hạnh phúc hay nỗi sầu thì người tôi tìm đến là chính bản thân
tôi,sẽ là như vậy mà…
Giờ đây tất cả đã kết thúc
thêm lần nữa,tôi sẽ trở về sự lạnh lùng trong tình yêu như trước đây tôi đã từng
làm vậy.Tôi sẽ coi tình yêu mới này như một kỉ niệm nữa - một kỉ niệm không thể
nào quên.Tôi sẽ không trách em đâu mà tôi tự trách bản thân mình đã quá ngốc và
dại khờ đến ngu ngơ.Tôi sẽ không để em nhìn thấy vẻ mặt tôi buồn nữa đâu mà
luôn tươi cười khi gặp em.Những giọt nước mắt của tôi đã cạn khô vì em rồi,nước
mắt còn lại là sự hạnh phúc,tự hào và sung sướng thôi. Sẽ lại thêm một lần nữa
tôi mỉm cười khi em ra đi,tôi sẽ lại cầu chúc em được vui vẻ,hạnh phúc bên người
mà em đã chọn dù ở phương xa vẫn có một bóng hình nhớ về em.Sau này tôi sẽ luôn
cười khi gặp lại em để em cảm thấy tất cả mọi chuyện luôn được như em mong muốn.Tôi
sẽ dần quên em,dần quên đi tình yêu mới với biết bao đau khổ,âu lo mà cũng có
những khoảnh khắc vui vẻ,hạnh phúc.Em quay lưng đi và đừng ngoảnh mặt nhìn tôi
nữa,vì khi em ngoảnh lại tôi sẽ lưu luyến,đau đớn đến tột cùng như không muốn
chia ly.Buồn lắm vì sẽ có những đêm tôi vô vọng,một mình lạc bước ở trên phố giữa
mùa đông mà không còn hình bóng em cùng đi ăn kem nữa.Vậy mà cứ tìm hình bóng một
người thân quen vô cùng dù lòng vẫn biết em sẽ không bao giờ trở về bên tôi nữa.Mà
niềm hạnh phúc của tôi cứ lênh đênh như những con sóng giữa biển khơi,cứ vào bờ
thì sóng vội vàng vỡ ra tan tành giống như là em vội vàng ra đi mà không cần
tôi nữa và phải đến bao giờ có thể tìm được một bến yêu thương đây.Đại dương
kia bao la là nơi cho tôi gửi gắm lòng mình vào những cây san hô,những đám rong
biển,nhưng đàn cá bơi tung tăng mà không chút ưu tư,vấn vương.Cuộc đời tôi sẽ
im lặng như vậy đó,sẽ chìm dần vào quên lãng như tôi chưa từng đến và gặp em vậy.Cuộc
đời sẽ chẳng cần yêu cứ vậy mà vui thôi.Vì sao ngoài kia mưa cứ rơi mãi mà em vẫn
không trở lại,để mình tôi ngồi đây trông ngóng em đêm từng đêm.Tôi đi trong làn
mưa tìm em mà chỉ thấy những giọt mưa rơi trên bờ môi,hõm má đến vô vọng.Từng hạt
mưa rơi xuống làm vỡ tan cõi lòng,mang theo bao niềm đau gửi đến bóng hình
ai.Vì sao mưa rơi mãi trong đêm tối mà tôi vẫn mong chờ,chờ hoài một hình bóng
mãi mãi không quay trở về...
Thời gian sẽ hàn gắn vết thương lòng để rồi một mai trái tim tôi hoàn toàn được bình phục trở lại và sống cuộc sống vui vẻ,hạnh phúc.hjxhjx…
“Ngồi một mình tôi chỉ muốn khóc
Nhưng khóc rồi nỗi nhớ lại vây quanh
Tôi muốn khóc những đêm dài vô tận
Lòng ngậm ngùi khi nhớ đến ngày xưa”.
“Hãy dành cho nó một niềm tin và hy vọng rằng điều đó sẽ trở
thành hiện thực”!
_*_“Goobye My Love”_*_
”Em ah,với thế gian em chỉ là một người nhưng đối với một
người em là cả một thế gian”!
_*_ To be continued _*_
Phone:.0984296837
Facebook: Tiểu Bạch Long

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét