a

16 thg 5, 2013

Phía sau cơn mưa Trích:”Quay Lưng”-p5


 Phía sau cơn mưa
                        Trích:”Quay Lưng”-p5
       Cơn mưa to nặng hạt đang dần ập đến,tôi ngồi đây tranh thủ đón lấy những giọt mưa rơi tí tách bên thềm nhà.Ôi!Cái cảm giác đó thích thật,được thả lòng mình vào thiên nhiên huyền bí chan chứa tình yêu thương đến kì lạ.Phải chăng tôi đã ngộ được chân lí đó,một chân lí mà có lẽ tôi đã bị đánh cắp ở cuộc sống này.Em - tình yêu của tôi đã chôn vùi một kí ức mà cả tôi và em đều không muốn.Nhưng với tôi,em là tất cả với cuộc sống này của tôi vì tình yêu thương này chỉ có thể dành riêng cho em thôi.
      Tôi đi tìm em giữa khoảng trống mênh mông tràn đầy sự lạnh lẽo đến vô tình,giờ này em ở đâu,sống có tốt không?Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong tâm trí tôi nhưng không thể nào tìm ra câu trả lời vì tôi biết cảm xúc này chỉ mình tôi hiểu.Cứ ngồi nơi đây ngắm nhìn một bóng hình làm con tim tôi cứ thôi thúc,mong được gặp lại em sau bao ngày xa cách,con tim tôi mách bảo là hãy thực hiện ngay trước khi mọi chuyện trở lên quá muộn màng.
    Rời khỏi cuộc sống tĩnh lặng tôi đi tìm em giữa trăm ngàn con người đang hàng ngày sống,làm việc bộn bề trong cuộc sống này.Sau bao ngày tháng không có được tin tức của em thì cuối cùng nhờ một người bạn tôi đã biết em đang sống và làm việc tại Ba Đình-Hà Nội.Không chần chừ thêm nữa,tôi lao đi tìm em như con thiêu thân,cuối cùng thì cũng đã đặt chân được lên tới đây.Tôi căng thẳng vì chưa biết sẽ đối mặt với em như thế nào,nói gì với em đây,những điều đó làm tôi thấy lo lắng.Sau những phút giây đắn đo thì tôi quyết định âm thầm dõi theo cuộc sống của em xem những ngày tháng qua em sống thế nào.
    Tôi hóa trang khi ra đường với hy vọng em không nhận ra mình.Đứng trước cửa công ty làm việc với biết bao niềm vui và lo lắng vì sẽ được nhìn thấy em-người mà tôi yêu thương nhất.Giờ làm việc đã tan,giữa hàng ngàn con người đi ra tôi đã nhận ra em,vẫn với dáng người nhỏ nhắn ấy,đôi mắt của ngày nào đã làm lòng tôi ùa về những ký ức được bên em.Mỉm cười nhìn em đi trong gió với tiếng xe cộ tấp nập ngoài kia tôi lặng lẽ bước đi trong dòng người đông đúc.Em đã làm đúng những gì mình đã hứa là sẽ sống tốt ,vui vẻ và hạnh phúc khi không có tôi bên cạnh.Với sự tò mò của mình thì tôi cũng biết em đang ở trọ một khu nhà rất khang trang và yên tĩnh,nhưng tôi chưa đủ can đảm để đối diện với em.
      Đã 3 năm qua kể từ ngày tình yêu của tôi và em tạm kết thúc,tôi vẫn giữ trọn tình yêu này và thay số điện thoại không muốn em lo lắng cho tôi,thỉnh thoảng tôi mua sim gọi cho em rồi vứt đi.Tôi hiểu em cũng quan tâm tôi nhưng lúc này không phải thời điểm thích hợp để cho em biết.Giờ nhìn cuộc sống của em ổn định như vậy là tôi an lòng rồi,còn lời hẹn ước đó tôi chưa dám đối diện vì tôi chưa làm được gì cho em,tôi thấy xấu hổ vì điều đó.Phải chăng tôi kìm nén cảm xúc của mình tốt hay là do tình yêu của tôi chưa đủ lớn để mang lại cho em một cuốc sống vui vẻ,hạnh phúc.Mỗi lần suy nghĩ tôi thấy mệt mỏi quá,chỉ muốn trốn tránh tất cả nhưng tình yêu em cứ thôi thúc tôi gặp lại em sau bao ngày xa cách.Không biết 3 năm qua em có gì thay đổi không,liệu em đã có người yêu mới,hajz...chả biết thế nào được,tôi vục một ít nước vào mặt để lấy lại sự tỉnh táo.
     Hôm nay tôi đi chơi công viên,muốn hít thở cuộc sống trong lành của thủ đô Hà Nội,mặt hồ nước lăn tăn,người người qua lại và không thiếu những đôi nam nữ dắt tay nhau cười nói vui vẻ thật hạnh phúc.Tôi mỉm cười vì cuộc sống này thật đẹp,thật ý nghĩa vì những khó khăn,thử thách đó trải qua rồi mới thấy ý nghĩa vô cùng.
            Từng đôi nắm tay tung tăng dạo phố
  Còn mình tôi nhí nhố nghịch điện thoại chơi chơi
      Tôi cầm điện thoại lên,cố bật một bài hát nào đó cho tinh thần mình được thoải mái,thanh thản.Bỗng có một cô gái lại gần tôi,muốn ngồi nhờ chiếc ghế đá này cùng tôi,tất nhiên là tôi vui vẻ để cô ấy ngồi.Đang đung đưa nghe nhạc thì cô ấy lên tiếng:
   -Bạn đang có tâm trạng ah !Người yêu đâu mà lại ngồi đây một mình thế...
   Tôi quay sang nìn cô ấy mỉm cười và nhẹ nhàng nói:
   -Uh...mình đang cảm nhận cuộc sống tại nơi đây,có một chút nét đẹp huyền bí của thành phố này,rất tuyệt.
   Cô ấy mỉm cười và nói:
   -Trời!Thời buổi này mà vẫn còn những nghệ sĩ lãng tử như vậy sao?
   Tôi cười nhẹ và lắc đầu:
  -Hi.Trời ban cho mình điều đó thì tại sao không phát huy tài năng của mình bằng tất cả tình cảm,cảm xúc của mình.
   Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ và rất hợp tính nhau,khi ra về cô ấy còn chủ động xin số điện thoại của tôi nữa.Tất nhiên là với sự kết giao bạn bè thì tôi thích rồi.
  Buổi tối hôm đó khi tôi đang ngắm thành phố từ trên tầng 3 thì bỗng thấy điện thoại có tin nhắn.Điều tôi mong đó là tin nhắn của em,người mà tôi yêu thương nhất.Nhưng khi nhìn vào điện thoại thì thấy có số lạ,tôi liền mở tin nhắn ra đọc:
  -Xin chào nghệ sĩ,tớ là An Vi đây,hôm nay tớ rất vui khi được nói chuyện với bạn.
   Vậy mà tôi cứ hy vọng đó là tin nhắn của em,nhưng không sao vì cũng có người nói chuyện.Ah thì ra cô bé hôm nay tên là An Vi,tên cũng rất dễ thương ấy nhỉ.Tôi đáp lại tin nhắn cho An Vi bằng sự khiêu khích:
   -Vâng.An Vi lúc nào cũng mỉm cười duyên dáng đó nha,ăn nói dễ nghe thế này khối anh ngây ngất ấy nhỉ.
    Một sự im lặng hơi lâu từ An Vi nhưng rồi tin nhắn đã đến và điều làm tôi bất ngờ đó là sự buồn bã của An Vi:
   Tớ...chia tay...người yêu rồi...:(
   Tôi thấy mình có lỗi với An Vi quá và tôi nhắn tin lại xin lỗi An Vi vì đã làm cho bạn buồn.
   Đêm hôm đó chúng tôi nhắn tin nói chuyện cũng khá lâu.Điều tôi thấy ở An Vi là sự vui tính bên ngoài nhưng tôi hiểu rằng bên trong cô ấy còn đau khổ và bị tổn thương tình cảm rất nhiều.
   Trở lại với không gian của riêng mình,tôi lại nhớ tới em-người mà cuộc sống này tôi cần em hơn bao giờ hết.Không hiểu sao tôi lại cầm điện thoại gọi cho em,rồi nghe đầu đây bên kia nói:
   Alo Alo...xin hỏi ai vậy nhỉ...alo alo
  Tôi chỉ dám im lặng không dám nói,giọng nói của em vẫn cứ ấm áp như ngày nào,sao tim tôi lại đập nhanh đến vậy.Nhưng rôi tôi lấy hết can đảm để nói lên lời:
  Alo...uh...Anh đây,anh xin lỗi vì giờ mới liên lạc cho em.
      Tôi nhận lại sự im lặng ở nơi em,hình như tôi có nghe thấy tiếng sụt sịt của em,em bình tĩnh nói:
   -Tối mai em muốn được gặp anh !!!
     Tôi đồng ý.
     Đêm đó tôi không sao ngủ được,cứ nghĩ được gặp em là tôi thấy trong người nóng lên,hồi hộp và cũng rất nhớ nhung.
     Một ngày mới đã tới nhưng sao tôi cảm thấy hôm đó thời gian trôi chậm vậy,chỉ mong đến tối để được gặp em thôi.
     Buổi tối cũng nhanh chóng đến,tôi hơi hồi hộp một chút,cố gắng hít thở một hơi dài để lấy lại bình tĩnh.Kìa!Em đã đến và đang dần tiến gần về phía tôi.Em dừng lại trước mặt tôi và không nói gì,bất chợt tôi thấy ánh mắt em đỏ hoe.Như một phản xạ của con người tôi ôm lấy em vỗ về,an ủi.Đễn lúc này tôi thấy em sụt sịt khóc,mặt dù chưa hiểu chuyện gì nhưng tôi vẫn cố gắng kìm nén lại vì em.Tôi và em cùng ngồi xuống ghế đá.
   -Dạo này cuộc sống của em thế nào?Tôi lên tiếng trước.
   Em nhìn tôi với vẻ mặt đầy giận hờn.
   -Tại sao thời gian qua anh không liên lạc với em,anh có biết là 3 năm qua e tìm mọi cách nói chuyện với anh khó thế nào không.Mỗi lần anh gọi cho em để rồi sau đó anh vứt sim đó đi,bỏ mặc suy nghĩ,tình cảm của em.EM GHÉT ANH.
    Em khóc và đấm nhẹ vào ngực tôi,rồi tôi từ từ để em ngả vào lòng như một lời xin lỗi.
   -Anh xin lỗi,tại anh không tốt,giờ anh đã trở về đây,mình đừng xa nhau em nhé.
   Chúng tôi trò chuyện rất lâu,dường như ký ức sau nhiều năm xa cách đã làm tình yêu thiêu đốt mãnh liệt.Tôi hiểu tình yêu của em dành cho tôi cũng thật lớn lao mà.
   Nhưng đây mới bắt đầu của một loạt những sự hiểu lầm về sau này.Và có lẽ chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi tại sao lại như vậy nữa.
   Lại nói về cô bé An Vi,song song với sự yêu thương em vẫn là những lần trò chuyện vui vẻ giữa tôi với An Vi.Nhưng trong suy nghĩ của tôi chỉ coi An Vi là một người bạn tri kỉ của nghệ thuật thôi vì chúng tôi cùng niềm đam mê,sở thích về nghệ thuật.Thời gian trôi qua như một cơn gió vậy và cũng với chính sự sẻ chia,quan tâm một chút mà An Vi đã có cảm tình với tôi nhưng tôi không hề hay biết.Nhưng rồi dường như tình cảm của An Vi dành cho tôi đang lớn dần theo năm tháng và đã đến lúc bùng phát:
  -Cậu ah!Có lẽ tớ phải nói sự thật này với cậu.Tớ yêu cậu nhiều lắm,hàng ngày không được nhìn hay không thấy nhắn tin là tớ thấy mình thiếu thứ gì đó,rất là khó chịu.
     Qúa bất ngờ với tình cảm của An Vi làm tâm trạng tôi sững lại.Để  xua tan đi sự im lặng và không tự nhiên đó tôi mỉm cười:
   -An Vi lại đùa tớ rồi...thôi nào chất nghệ sĩ của cậu cao quá đấy.
   Nhưng rồi tôi thấy An Vi ngày càng nghiêm túc:
   -Tớ nói thật đấy.Tớ yêu cậu...
   Tôi im lặng không nói được lên lời thì An Vi lại nói tiếp:
  -Uh thì cậu cứ suy nghĩ đi vì tình cảm phải được xây dựng dần dần mà,tớ sẽ luôn bên cậu và cho cậu thấy tình yêu của tớ lớn lao thế nào.
   Tôi gượng cười,và nhanh chóng tìm lý do ra về.Trên đường về tôi gọi điện cho em với biết bao nỗi niềm,không biết có lên nói cho em chuyện giữa tôi và An Vi không nữa.
    -Giờ này em đang chuẩn bị nốt công việc anh ạ,thế hôm nay anh đi chơi có vui không?
   Tôi giật mình,phải chăng em biết tôi đi chơi với An Vi,nếu vậy thì biết làm sao.Trong lúc đang lo lắng thì em nói tiếp:
  -Thôi nào,không nói thì thôi.Mà thôi em chuẩn bị làm nốt cái dự án này đã nhé.Mai xong việc mình đi chơi nha,yêu anh quá cơ...moaz moaz...chúc anh ngủ ngon.
   Tôi mỉm cười tràn đầy hạnh phúc vì tình yêu em dành cho tôi.Trở về với không gian của riêng mình bỗng nhớ về An Vi.Phải làm thế nào đây chứ,hajz...Một tiếng thở dài đầy ngao ngán,có thể chỉ có An Vi mới cô đơn,nhớ nhung thôi.Mình phải giải quyết dứt điểm chuyện này mới được.
   Hôm nay em xong việc chúng tôi đi chơi,dạo qua các con phố và buổi tối ngồi ngoài công viên ngắm cảnh,tâm sự.Trong lúc đang cười nói vui vẻ thì cả tôi và em bỗng nhìn nhau say đắm.Tôi cảm nhận được con tim mình đang đập rộn ràng.Rồi tôi nhẹ nhàng đưa bờ môi của mình lên hôn em một cái thì.....điện thoại của tôi reo lên làm tôi và em mất hết cả tự nhiên.Nhìn vào điện thoại  mới biết là An Vi gọi.Tôi cầm điện thoại chần chừ,em thấy vậy liền hỏi:
   -Điện thoại của ai vậy,sao anh không nghe máy.
   Tôi luống cuống tìm lý do:
   -Ah đứa bạn nó gọi ấy mà,anh không nghe vì nó làm phiền giây phút của anh và em.
   Em mỉm cười đầy thích thú,còn tôi thì trong lòng cảm thấy bất an vô cùng.Một buổi tối tràn ngập sự hạnh phúc và em đã trao về tôi một nụ hôn ngọt ngào và ấm áp.Tôi hạnh phúc vì điều đó và tự nhắn nhủ rằng phải đối xử tốt với em,không để em phải buồn vì tôi nữa.
   Tôi nắm tay đưa em về trong sự hạnh phúc vì tình yêu cảu tôi đã trở về sau bao năm xa cách.Tạm biệt em tôi trở về nhà,nhìn vào điện thoại thấy có tin nhắn của An Vi:
   -Sao cậu không nghe máy,cậu có biết tớ buồn lắm không?Đừng tránh mặt tớ nữa mà,tớ xin cậu đấy.
   Tôi nhắm mắt lại và lấy hết can đảm nói cho An Vi :
  -Tớ cảm ơn tình cảm mà cậu dành cho tớ nhưng tớ có người mình yêu thương rồi.Hãy tìm người khác tốt hơn tớ và gửi gắm tình yêu ở nơi ấy,chúc cô bé An Vi hạnh phúc.
   Tưởng tôi nói như vậy thì An Vi sẽ bỏ cuộc,nhưng điều đó không làm An Vi lùi bước.
    -Tớ có quyền được yêu cậu,cậu là của tớ,nhất định tớ sẽ dành bằng được cậu.
    Tôi im lặng không nói gì nhưng hơi lo lắng vì những lời nói của An Vi.Phải chăng An Vi đang có dự tính gì làm hại đến em,người tôi yêu thương nhất.
   Hôm sau thức dậy tôi lại thấy có tin nhắn:
   -Anh ah !Hôm nay có cô bé An Vi đến gặp em anh ạ.
  Tôi giật mình không biết An Vi định dở trò gì đây.
   -Uh...thế có chuyện gì không?
  -Em ấy nói là bạn cùng sở thích của anh thôi ạ.
   Tôi nhẹ nhõm cả người.
   -Uh...bọn anh quen nhau trong công viên,thế em ấy có nói gì nữa không?
  -Dạ,không có gì anh ạ.
  -Uh...em làm việc đi nhé!
   Giờ tôi đang băn khoăn An Vi sẽ làm gì đây nữa.An Vi gọi,lần này tôi không chần chừ nữa mà nhấc máy luôn:
  -Alo...An Vi ah,có chuyện gì không,mà hôm nay gặp người yêu mình có chuyện gì vậy?
  Giọng nói đầy vô tư bên kia:
 -Có gì đâu,tớ đến xem người mà cậu yêu có gì hơn tớ không thôi.
-Uh...cậu biết thế thì hãy xem lại tình cảm của mình đi nhé.
   An Vi không nói gì cả,An Vi muốn gặp tôi lần cuối có chuyện muốn nói.Tôi nghĩ chắc là An Vi sắp đi đâu đó xa hay sao mà gặp lần cuối lên tôi đồng ý gặp mặt.
      Tối nay em có nhắn tin với tôi nhưng tôi nói dối là có việc bận không gặp em được.Em cũng không nói gì cả nhưng thực chất tôi đi gặp An Vi.
   Buổi tối hôm đó,An Vi ăn mặc rất đẹp,thật là xinh xắn.Tôi  đến nơi khen không ngớt:
   -Chà chà...hôm nay An Vi xinh quá ha!
  -Xinh vậy nhưng cậu đâu có yêu tớ đâu chứ...
    Tôi lặng người,cố tỏ vẻ tự nhiên:
    -Hôm nay có chuyện muốn nói với mình ah!
   -Cậu ah!Tớ sắp rời khỏi nơi đây rồi nhưng trước khi đi tớ muốn được cảm nhận cái ôm đầy ấm áp từ nơi cậu,chỉ một lần thôi,làm ơn đi...
  Tôi nhìn ánh mắt A n Vi có vẻ rất tha thiết và khát khao điều đó.Trong một khoảnh khắc bất ngờ An Vi ôm chầm lấy tôi trước sự ngỡ ngàng của chính tôi.Tôi chưa dám chạm vào người An Vi thì cô ấy lên tiếng:
   -Hãy ôm lấy tớ đi,tớ muốn được thấy sự ấm áp từ con người cậu.
   Dường như đó là điều ước duy nhất của An Vi lên tôi nhẹ nhàng ôm lên vòng eo của cô ấy.Tưởng như mọi chuyện đã xong nhưng không,An Vi lại đòi hỏi:
  -Cậu  có thể dành tặng tớ một nụ hôn lên trán được không?
  Tôi đang dần thấy ngạc nhiên về cách cư xử của An Vi:
   -Cậu ah...như vậy không được hay cho lắm!
  -Không sao,hãy cho tớ một nụ hôn đi,coi đó là điều cuối cùng cậu làm cho tớ.
    Tôi lưỡng lự,nhìn ánh mắt của An Vi như đang tràn đầy sự khao khát cháy bỏng.Tôi từ từ hôn lên trán An Vi nhưng một điều gì đó gượng ép.
    An Vi mỉm cười đầy ẩn ý .Chúng tôi tạm biệt ra về,tôi hy vọng An Vi sẽ dần quên tôi và nhanh tìm cho mình một người thực sự yêu thương và mang lại hạnh phúc cho cô ấy.
    Sáng sớm hôm sau,tôi thức dậy với dòng tin nhắn đầy bực bội của người yêu:
  -Anh là đồ đáng ghét.
   Tôi nhắn tin em không trả lời,tôi gọi điện em không nghe.Điều đó làm tôi rất sốt ruột vì chẳng hiểu vì sao em lại đối xử với tôi như vậy.
  Một ngày,hai ngày,ba ngày không thấy em trả lời,điều lạ là trong ba ngày này không thấy An Vi nhắn tin hay gọi điện cho tôi.Tôi gọi điện cho An Vi nhưng cũng không thấy trả lời.Cảm giác có điều gì đó chẳng lành tôi đến thẳng chỗ em làm việc và chờ ở ngoài đợi em xong việc.11h rồi em đang về,ra cổng tôi chặn em lại:
   -Tại sao mấy ngày hôm nay em tránh mặt anh,anh làm điều gì làm em không vui sao?
   Em trả lời trong sự tức giận:
   -Đúng.
  -Thế anh sai chỗ nào,nói cho anh biết chúng ta cùng giải quyết.
   Em đưa cho tôi những tấm ảnh và nói:
   -Anh đã làm gì,tại sao lại đối xử với em như vậy?Tại sao anh lại nói dối và đi hẹn hò với An Vi,còn ôm hôn thắm thiết nữa chứ.
    Em nói trong nước mắt,tôi ôm em vào lòng nhưng em mau chóng đẩy ra.
   -Em ah,hãy nghe anh giải thích,mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
   -Em chả nghĩ gì cả.
   Thì ra tất cả là trò của An Vi,cô ấy đã nhờ người chụp cho cảnh tôi và An Vi ôm và hôn nhau.Tôi như chết lặng và nói với em bằng tất cả tình yêu thương của mình:
   -Em ạ,3 năm qua anh đã phải chờ đợi tình yêu từ em đủ biết tình cảm này anh chỉ dành riêng cho em thôi,3 năm anh không yêu ai sao giờ chỉ vài bức ảnh mà em lại không tin anh.Những bức ảnh đó là do An Vi cố tình sắp xếp để chia cắt tình cảm của anh và em.Vì An Vi cũng đã yêu anh nhưng anh đã từ chối lên cô ấy mới làm vậy.
   -Sao chuyện này anh không nói cho em nghe?
  -Anh sợ em phải lo lắng lên không dám nói,thôi nào nín đi,rồi anh sẽ có câu trả lời hợp lý với em.
    Tôi dẫn em về rồi bắt đầu giải quyết chuyện với An Vi.Tôi hẹn gặp An Vi.
    -Hôm nay lại chủ động hẹn gặp tớ ah!
    -Sao cậu lại làm vậy?Cậu biết rằng cậu càng làm vậy tớ càng thất vọng về cậu nhiều hơn không?Dù cậu có làm gì đi chăng nữa thì tình cảm của tớ chỉ dành riêng cho một người-đó là người mà tớ đã yêu thương hiện tại.
     Tôi đứng dậy ra về mà không để ý tâm trạng của An Vi lúc đó,có thể tôi hơi thất vọng về An Vi.
    Gặp em trong buổi sớm mai,tôi thấy em cười và nói với tôi bằng giọng đầy hối lỗi:
   -Em xin lỗi vì đã không tin anh,tối qua An Vi có gặp và nói chuyện với em tất cả mọi chuyện rồi.Cho em xin lỗi nha.
   -Xin lỗi đơn giản như vậy sao?
   -Thế muốn sao nào?
  -Hôn anh vào má một cái tại đây!
  -Không được,ở đây đông người ngại lắm!
  -Kệ.
 Em lưỡng lự nhìn ngang nhìn dọc rồi nhanh chóng hôn lên mà tôi,một cảm giác thật hạnh phúc.
   Những phút ấm áp cứ như vậy hàng ngày đến với tôi như hoa mỗi ngày nở rộ vậy.Gió đến mang theo hơi ấm tình yêu của tôi dạt dào thổi vào tâm hồn em tràn đầy cảm xúc.Và tôi sẽ cùng em vượt qua nhiều giông bão,sóng to gió lớn để cập đến bến bờ hạnh phúc.Tôi yêu em !!!
   
                       _*_ THE END _*_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét